Cao Tăng dị truyện (Nam An Vân Phong tự Viên)

176

Nam An Vân Phong tự Viên

Đạo Viên, Người Nam Hùng, tánh tình thuần hậu. Thuở trẻ Sư đi du phương, tuy tham vấn nhiều nơi mà vẫn chưa thấu triệt. Sau Sư nghe danh Thiền sư Nam ở am Tích Thúy núi Hoàng Bá đến nương.

Một hôm, Sư đang ngồi yên dưới bảng, nghe hai ông tăng đưa ra nhân duyên Bách Trượng Dã Hồ.

Một tăng nói:

– Chỉ như “Không mờ nhân quả” cũng chưa thoát khỏi thân dã hồ.

Tăng kia lên tiếng:

– Thế thì “Chẳng rơi nhân quả” cũng từng đọa vào thân dã hồ sao?

Đạo Viên sợ hãi, lạ lùng, bất giác đứng dậy khỏi am. Sư đi qua khe suối hốt nhiên đại ngộ. Gặp Nam Công, Sư trình bày mọi sự, nói chưa xong lệ đã tràn đầy má. Nam Công bảo hầu bên giường, Sư vùi xuống ngủ, thức dậy làm kệ:

Chẳng rơi, chẳng mờ

Chẳng tục vốn không úy kỵ

Trượng phu chí khí như vua

Đâu chịu túi che, mền đậy.

Một cây lang lật mặc tung hoành

Chó rừng nhảy vào bầy sư tử.

(Bất lạcbất muội

Tăng tục bốn vô kỵ húy

Trượng phu khí trụ như vương

Tranh thọ nang tàng bị cái

Nhất điều làng lật nhậm tung hoành.

Dã hồ khiêu nhập kim mao đội).

Nam Công cười to. Về sau, Sư lại làm bài kệ “Gió, phướn” như sau:

Chẳng phải gió hề chẳng phải phướn

Mây trắng như xưa che núi xanh

Năm đến lão già đà hết sức

Trong lúc lăng xăng trộm chút nhàn.

(Bất thị phong hề bất thị phan,

Bạch vân y cựu phú thanh san

Niên lai lão đại hồn vô lực

Thu đắc mang trung ta tử nhàn).

Lão nhân Vân Am thường sớ giải hai bài kệ này, hết lời khen ngợi, bảo rằng cơ phong của Sư không kém ngài Anh Thiệu Vũ. Sau Sư xuất thế ở chùa Đại Dữu Vân phong. Không biết cuối đời Sư ra sao.