Ý thức môi trường

2043

 Tôi tránh gần sát lề đường khi chiếc xe buýt từ phía sau đi trên phần đường dành cho xe hai bánh bóp còi inh ỏi. Chiếc xe buýt vừa lướt qua mặt tôi thì bất ngờ có “vật thể lạ” từ nơi cửa sổ xe rơi xuống mặt đường bể văng tung tóe, suýt chút nữa là tôi lãnh đủ. “Vật thể lạ” chính là ly nước bằng giấy có đầy đủ nắp đậy, ống hút thường thấy nơi những chỗ bán nước giải khát mang đi, chỉ khác ở chỗ là ly không còn nước giải khát mà chỉ toàn nước đá cục còn lại bên trong. Một hành khách nào đó ngồi trên xe khi dùng hết nước đã “tiện tay” ném đại qua cửa sổ, không cần biết đến người đi đường bên dưới đang di chuyển khá đông.

Chuyện như vậy không phải là cá biệt, mà vẫn diễn ra gần như thường xuyên trên bất cứ con đường nào với bất cứ loại phương tiện nào chuyên chở hành khách, thậm chí là xe tải. Người ta cứ vô tư dùng xong thức ăn, thức uống mang theo rồi vô tư vất bừa phần rác còn lại trên đường đi mà không có một chút ý niệm nào về môi trường vệ sinh chung, không nghĩ đến điều có thể nhằm phải người đang di chuyển trên đường.

Những thứ rác trời ơi ấy đã góp phần vào với những loại rác của những người buôn bán lẻ dọc theo đường, những người chỉ biết “sạch mình, dơ người” nên tha hồ tống khứ rác từ trong nhà mình ra ngoài bất cứ nơi đâu, những người “sợ tốn tiền rác phải chi hàng tháng” nên cứ cho vào túi nilon rồi chở theo xe, “tiện tay” vất đại trên lề đường cho “đường thêm dơ, phố thêm nhớp… ” Chỉ tội cho nhân viên vệ sinh không ngớt tay thu dọn hàng ngày vẫn không cách nào “sạch phố đẹp đường” được.

Nhưng nhân viên vệ sinh không phải người nào cũng đều có “tinh thần trách nhiệm chung”, làm việc bằng với lương tâm của mình. Tôi đã thường xuyên chứng kiến có một số ít nhân viên vệ sinh quét rác trên các mặt cầu đường đã vô tư dồn vào các ống thoát nước cho rơi hằn xuống mặt sông một cách vô tội vạ. Nếu số rác khá nhiều, họ tỉnh bơ hốt lên đổ qua khỏi thành cầu bay tung tóe, chẳng cần biết nước sông có bị ô nhiễm hay không. Trên một số con đường, cũng có một số nhân viên vệ sinh quét rác cho vào các khe hở của nắp cống cho tiện, khỏi phải hốt lên xe đẩy. Việc này lại thường thấy diễn ra hàng ngày ở các chợ. Buổi sáng trước khi dọn hàng, họ thản nhiên quét dọn rác từ trong sạp ra dồn ngay vào các ống thoát nước. Có nghẽn ống, nước tràn lan đường hay không họ cũng chẳng cần để ý tới.

Góp tay tạo ô nhiễm môi trường còn có cả việc một số người vô ý thức khạc nhổ ngay trên đường đi giữa đám đông. Không hẳn là giới bình dân, nhiều khi họ là những người bề ngoài có vẻ đứng đắn lịch sự, nhưng hành động của họ lại không lịch sự chút nào. Hành động này còn bao hàm cả sự thiếu văn hóa chứ không riêng gì mất vệ sinh chung.

Trên phương tiện truyền thông, qua phản ánh thực tế, chúng ta được biết có rất nhiều nhà máy, xí nghiệp vì lợi ích riêng tư đã không ngần ngại thả chất thải độc hại ra sông ra rạch gây ô nhiễm môi trường hết sức trầm trọng. Nhưng đó là những điều thấy được, nhìn được sự tác hại trực diện với cuộc sống. Nhưng còn những việc “nhỏ nhặt” như trên thì sao? Trên thực tế đã không phải nhỏ nhặt chút nào. Đó chính là nguyên nhân góp phần không nhỏ vào sự đe dọa sức khỏe cộng đồng xã hội chứ không riêng gì việc đánh mất mỹ quan của đường phố.

Nơi nào có người sinh sống, nơi đó có rác. Con người tạo ra rác nhưng nếu con người không biết quản lý rác một cách hợp tình hợp lý thì chính rác lại là mối hại lớn lao cho con ngưởi không thể nào lường hết được.

Kim Hoa