Xuân này con không về

209

  Ba mẹ kính yêu !

Vậy là con đến Seoul cũng gần được 3 năm rồi, những ngày xa nhà con mới thật sự quý trọng những lúc còn bên gia đình đón xuân ấm áp, con nhớ lắm giây phút cả nhà mình quây quần bên nồi bánh chưng đầy ắp tiếng cười, chờ đón Giao thừa.

Quê mình nghèo, nhưng Tết đến là vui lắm, gia đình nào cũng có con cháu đi làm xa về sum vầy, ấm áp vui sướng. Đám trẻ con tung tăng khoe áo mới, chạy khắp nơi nhận lì xì, các cụ thì đi từng nhà trong xóm chúc Tết, khắp nơi. Hoa mai, đào nở rộ sắc xuân, chim chóc hót ca hòa mình vào những giai điệu nhạc xuân vang dội thêm sinh khí. Nhà nhà vui vẻ, người người nao nức, tạo nên cảnh xuân tràn đầy hạnh phúc.

Càng nhớ đến con càng thèm muốn, ước gì giờ này được chạy về nhà ôm lấy ba mẹ, để nũng nịu, thương yêu, đón xuân chúc Tết rộn ràng.

Con là một thành viên trong gia đình nhỏ ở cuối xóm có tên làng chùa, không phải là chùa của cả làng mà là cả làng bên ai cũng biết đến ngôi chùa cổ thiêng này xây từ thời vua Lê (niên hiệu Hồng Đức thứ 3). Nhất là mấy ngày lễ Tết hay rằm thì cả làng đi chùa đông vui như trẩy hội.

Học xong phổ thông, con ở nhà phụ ba mẹ trồng trọt nương rẫy. Đến năm hai mươi tuổi, thấy trong làng có nhiều người đi xuất khẩu lao động nước ngoài, con cũng nôn nao quyết tâm xin ba mẹ làm giấy tờ đi ra nước ngoài theo diện hỗ trợ vay vốn của hộ nghèo. Vậy là con rời xa quê hương, xa ba mẹ và bạn bè. Nơi đất khách quê người, con bắt đầu trải nghiệm những thăng trầm, bon chen vất vả trong cuộc sống, nhưng cũng không quên những lời ba mẹ dặn trước lúc đi xa: “Đường đời vạn lối muôn sầu khổ, kiên chí ngày đêm nhẫn, nhịn, nhường.” Mẹ thường nói với con, ráng sống cho thật tốt, phải biết nhìn trước nhìn sau, đói cho sạch rách cho thơm, đừng có mải mê kiếm tiền tài mà đánh mất chính mình. Nếu qua đó gặp chùa và rảnh thì đi lạy Phật. Đến lượt ba nói: “Con trai của ba đã lớn, không phải nhà mình nghèo mà con phải gồng gánh trên vai trách nhiệm lo kinh tế cho cho gia đình nên phải đi xa. Nhưng bởi vì cuộc sống trên đời này là vậy, con sẽ lớn lên theo thời gian, phải trải qua những thử thách, chiêm nghiệm những chuyện mà mình gặp phải để biết đâu đúng đâu sai mà chọn lựa, sống cho có ý nghĩa.” Những câu nói ấy con luôn khắc cốt ghi tâm, đem theo làm hành trang cho mình suốt cuộc đời.

Con may mắn hạnh phúc khi được làm con của ba mẹ, được truyền trao những tinh túy tốt đẹp, để hôm nay bước ra chợ đời con không bỡ ngỡ mà còn tự nhắc nhở mình không được phép lùi bước, không được khóc khi gặp cảnh trái ngang. Chính ý chí này đã giúp con giữ vững niềm tin.

Như ba mẹ cũng biết, năm nay dịch bệnh hoành hành trên toàn cầu, đã cướp đi rất nhiều sinh mạng, tạo ra những cuộc chia ly đẫm nước mắt. Nền kinh tế cũng bị đi xuống trầm trọng, công ty con đóng cửa chống dịch, nên được nghỉ làm dài hạn. Suốt ngày, con quanh quẩn trong bốn bức tường, ngày nào ba mẹ cũng điện hỏi thăm, động viên. Con biết ba mẹ lo cho con lắm, nhưng rồi nghe lời mẹ dặn con chăm chú tụng kinh và ngồi thiền. Nhờ vậy mà tâm tư con được an ổn, còn biết hướng tâm đến cho mọi người trên thế giới được yên bình, dịch bệnh mau chóng tiêu tan.

Cũng nhờ hằng ngày đọc kinh mà con hiểu thêm về giáo lý Phật pháp, cuộc đời là vô thường với muôn ngàn biến chuyển. Vừa tạm yên phần chống dịch thì miền Trung quê mình lại chịu mấy cơn bão xối xả, nước ngập lênh láng như biển hồ, nhà cửa tan hoang, tinh thần vật chất đều thê lương, khổ trăm bề. Bên này, con xót xa đứng ngồi không yên, bèn kêu gọi hội đồng hương anh em chung tay góp ít tịnh tài gửi về quê hương mong cho quê nhà vơi bớt nỗi đau thương, mạnh mẽ gầy dựng lại cuộc sống.

Rồi từng ngày đi qua, Seoul bớt dịch, con chuyển công tác lên chỗ mới cũng gần chùa, con có thêm bạn đạo. Mỗi chiều tối đi làm về, con qua chùa tụng kinh, Chủ nhật rảnh thì công quả. Những nỗi lo âu cho cơm áo gạo tiền không còn nặng lòng, những buổi tụ tập đi chơi, du lịch vơi dần. Tiền lương con gửi về nhà ba mẹ còn đem chia sẻ cho những hộ gia đình hoàn cảnh khó khăn quanh xóm. Con cảm thấy cuộc sống ngày càng ý nghĩa, hạnh phúc.
Những ngày tháng lớn lên trong tình thương của ba mẹ, sự bảo bọc của thôn quê, những trải nghiệm trong cuộc sống đã giúp con trưởng thành hơn và càng trân quý những nhân duyên trong cuộc đời. Nhờ vô thường, con lớn dần niềm tin trong Phật pháp, để rồi kết nối niềm tin đó đến với cả gia đình mình và những người xung quanh.

Seoul vào đông, trời đổ tuyết trắng xóa, đẹp mà lạnh lẽo. Trên những mái nhà, hàng cây, xe cộ đều bị tuyết phủ vây, nhưng len lỏi trong đó vẫn còn sức sống mãnh liệt. Đợi một mùa tuyết trắng đi qua, cây lại đâm chồi nảy lộc, mái ngói vẫn đỏ son, người người lại tất bật trên phố.


Bên tách trà còn nóng hổi, đếm từng giây từng phút để chuẩn bị được nghe những lời chúc Tết của ba mẹ và các em trong đêm Giao thừa xa quê, con thấy mình không còn cô đơn nữa. Hành trình của một năm qua khép lại, nụ cười hạnh phúc ngay hiện tại thật yên bình. Mong niềm vui của con có được đây sẽ là từ trường ấm áp lan tỏa đến cho những bạn đi làm xa quê không về ăn Tết cùng gia đình được; những người còn đang bơ vơ giữa những ngã rẽ tăm tối của cuộc đời sẽ nhận ra và tìm cho mình được sự bình an của nội tại và ấm áp đón năm mới với những điều may mắn hạnh phúc sẽ gõ cửa. Đó cũng là lời nguyện cầu của gia đình mình trong đêm Giao thừa đầy ý nghĩa này. Con kính chúc ba mẹ của con năm mới được nhiều sức khỏe, tâm tràn đầy an lạc để những ngày tiếp theo trong năm mới và mãi mãi về sau trên mỗi chặng đường đời của con luôn luôn có hình bóng thân thương của ba mẹ.

An Duyệt