Xin một lần gặp Phật

312

  Một thời cắp sách đến trường
Vui cùng phấn trắng bảng đen tuổi hồng
Ơn Thầy như núi, như sông
Dạy ta học chữ ươm mầm ước mơ.

Trời đã sáng, chợ Khu Hai bắt đầu nhóm họp, từng thúng rau, gánh cá… từ các nơi chở về buôn bán. Người ta nói “ồn như chợ vỡ” cũng không ngoa, người này, người kia thi nhau nói chuyện không ngớt, chuyện trên trời dưới đất, chuyện tiếu lâm, chuyện thị phi đầu trên xóm dưới… chuyện nào nói cũng sảng khoái cười hả hê. Mới có xa cách một đêm thôi, chuyện ở đâu mà nhiều đến vậy. Chỗ này người xin cho bán nhờ, chỗ kia người tranh rộng chật cãi nhau ơi ới! Rõ biết ra làm ăn buôn bán muốn có một chỗ tốt không phải dễ. “Buôn đầu chợ, bán cuối chợ”, miễn sao kiếm chút đồng lợi trang trải là tốt rồi. Ở một góc, cô hàng chuối cẩn thận trải tấm bạt, đặt từng nải chuối, bày biện đẹp mắt, cầu mong một ngày “buôn may bán đắt”. Hôm nay là ngày “Hiến chương Nhà giáo”, thằng con cô cũng muốn có chút quà tặng cô giáo, từ sớm nó đã có mặt, miệng luôn năn nỉ mẹ: “Mẹ ơi! Cho con tiền đi mẹ!” Còn mẹ nó đang mong chờ một sự may mắn: “Bán mở hàng” cho suôn sẻ. Mới sáng sớm, chưa bán được gì mà bị nó xin tiền, mẹ nó sợ “xui”. Thấy nó đòi tiền hoài mẹ nó đâm lo lắng, rồi chuyển sang bực mình:
– Tiền gì mà tiền, chưa bán buôn gì hết mà đòi tiền. Chuối đó, lấy hết luôn đi.

Trong lúc giận dữ, mẹ nó nói dỗi mà nó không hiểu, tưởng rằng mẹ bằng lòng cho nó nải chuối. Thế là nó đảo mắt một vòng lựa một nhánh to nhất, chín đẹp nhất, nó bốc nải chuối rồi đâm đầu chạy thật nhanh về phía hướng nhà cô giáo, không quan tâm đến lời kêu réo, mắng chửi của mẹ nó. Mà nó chạy nhanh thiệt, mới đó đã đến nhà cô giáo. Trong nhà cũng đã có các bạn học cùng lớp đang quây quần, vui vẻ. Nó thập thò đứng sau cánh cửa không dám bước vào. Thấy vậy, cô giáo ra tận cửa, cầm tay nó dắt vô nhà. Cô nở nụ cười đôn hậu, nhận nải chuối rồi cắt ra từng khoanh, mời các bạn nhỏ học trò cùng ăn với bánh, quà, ca hát… sinh hoạt vui vẻ trong niềm vui của cô và trò nhân ngày tri ân dạy dỗ.

Từng trang giáo án sáng ngời
Tình thầy như ánh mặt trời mùa Xuân
Hồn con như ngọc lung linh
Bồi hồi hoa phấn dệt thành vần thơ…

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Kính bạch Đức Thế Tôn vô vàn cao quý! Trong cuộc đời, chúng con đã thọ học từ rất nhiều bậc thầy: Thầy thế gian và xuất thế gian để có được con ngày hôm nay, nhưng trong tim chúng con, Đức Phật là bậc thầy cao cả nhất. Kể từ khi từ giã quê hương xóm làng, bạn bè thân thiết và gia tộc vào chùa xuất gia tu tập. Mái tóc xanh khi xưa mỗi ngày mẹ gội đầu, chải chuốt, thắt bím cho con giờ không còn. Từng nắm tóc rơi rụng theo chiếc kéo của thầy Bổn sư là từng bước chân con đi vào “Không môn”. Con đi theo Phật, học những lời Phật dạy qua các bậc Ân sư: Thầy thế độ, thầy A Xà Lê, thầy y chỉ và chư Giáo thọ sư. Từng lời kinh, Phật lý thấm nhuần trong con, trong các bạn đồng phạm hạnh, nhờ đó mà con hiểu đời là vô thường, khổ không, vô ngã, Niết bàn là tịch tịnh. Tòa núi cao trí tuệ từng bước leo lên, leo mãi mà chưa bao giờ đến đỉnh. Thật là khó khổ, nhưng chúng con sẽ cố gắng, nỗ lực, chịu đựng và vượt qua mong một ngày vinh quang đến đích. Chúng con là những đứa học trò ngoan, thành tín nhất của Thầy, mặc dù chúng con chưa từng gặp Thầy một lần nào. Chúng con bỏ tất cả vật chất thế gian và niềm vui trần thế, những gì con người đeo đuổi, tìm cầu để đi theo Thầy, đi theo con đường Phật đi, thanh tịnh, giải thoát. Trái tim bi từ của chúng con không dành riêng cho ai mà cho tất cả chúng sanh, một tâm hồn rộng mở với sự thấu hiểu và yêu thương. Yêu tất cả chúng sanh không phân biệt màu da, giai cấp, tôn giáo… tất cả và tất cả hòa quyện vào nhau như bầu trời xanh không chút vẩn đục, như đôi mắt như nhiên của hài nhi không vụ lợi, chấp thủ. Có bao nhiêu hơi thở đều vì lý tưởng phụng sự nhân sinh, giúp người nhận ra chân lý, sự thật của kiếp người: chịu sự chi phối của vô thường, đau khổ và con đường thoát ly đau khổ đến bờ an vui. Thầy đã dạy cho con người sống hòa bình, tôn trọng sự sống bằng những quy tắc đạo đức thiết thực, những ai thực hành thì sẽ được hạnh phúc bình an, không có chiến tranh máu đổ và nhà tù tối tăm. Mỗi ngày từ ba giờ sáng, khi mọi người đang say mơ giấc điệp, chúng con đã thức giấc, y hậu trang nghiêm, tu tập thiền tụng. Thế đó, đêm ngày sáu thời không xao lãng. Rồi có vị, ngoài học nội điển ở các trường Phật học, nhiều vị tham học các trường đại học, như gấm thêm hoa, tinh thần nhập thế, rất đáng khen ngợi và ca tụng. Chúng con biết, giới luật Phật chế định đã đủ cho một con người bình thường trở thành mô phạm hơn bất cứ nhà giáo dục nào. Từ cái đi, đứng, nằm, ngồi nói, nín, co tay, duỗi chân… đều theo phép tắc: tỉnh giác chánh niệm trong từng hơi thở. Thế gian tranh nhau vì miếng ăn, ai cũng muốn ăn ngon, mặc đẹp nhưng cuộc đời tu sĩ:

Bình bát cơm ngàn nhà
Thân đi muôn dặm xa
Mắt xanh xem trần thế
Mây trắng hỏi đường qua.

Chúng con theo Phật, bậc Thầy vĩ đại, chúng con cũng ước mơ, khát khao một lần được thấy Phật chẳng khác nào Tôn giả Vakkali, lúc lâm chung muốn diện kiến Phật. Và đấng Chánh Đẳng Giác đã dạy tôn giả Vakkali rằng: “Thôi vừa rồi, này Vakkali, có gì đáng thấy đối với cái thân hôi hám này. Này Vakkali, ai thấy Pháp người ấy thấy Ta. Ai thấy Ta, người ấy thấy Pháp. Này Vakkali, đang thấy Pháp, là thấy Ta. Đang thấy Ta, là thấy Pháp”. Do vậy, chúng con nguyện noox lực thực tập pháp hành, những lời Phật dạy, để một ngày không xa, chúng con sẽ thấy Pháp, thấy Phật, thấy bậc Thầy tôn quý của chúng con.
Người xuất gia trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường, ngày nào cũng phải lạy thù ân, nhớ ơn Sư trưởng giáo huấn, cha mẹ sanh thành, đàn na tín cúng, Tổ quốc nước nhà, không phải đợi đến ngày Hiến chương Nhà giáo mới nhớ ơn các bậc Thầy. “Phật Pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác”, hòa trong niềm vui các học trò đang thể hiện tấm lòng “tri ân báo ân” đến thầy cô giáo, con viết bài văn này dâng lên cúng dường Phật, bậc thầy vĩ đại của chúng con như nải chuối của đứa học trò nhỏ khi xưa thương kính thầy cô, tâm hồn sáng trong như ngọc. Mong ở trên cao, Thế Tôn chứng minh tấm lòng của chúng con.

Như Minh – Bàu Lâm