Thứ Bảy, 22 Tháng Một 2022
Lối sống Xa quê mùa Covid-19

Xa quê mùa Covid-19

  Ở nơi đất khách quê người, những lúc vui tươi, hạnh phúc, bận rộn, ta lại nghĩ về bạn bè, về người mình yêu, về những thú hoan lạc của cuộc sống. Tung tăng giữa những con phố ngập tràn khát vọng, hào hoa, xa xỉ để tận hưởng những cảm xúc ngọt ngào. Đàn đúm, bù khú bên bạn bè, ca hát, tiệc tùng thâu đêm suốt sáng. Tìm kiếm những chân trời mới, miền đất mới với những hào hứng ngóng trông…

Có bao giờ trong tư tưởng hướng ngoại của mình, ta chợt nhớ về quê nhà? Phải chăng đó là lúc ta tuyệt vọng, cô đơn, chán đời, bế tắc, đau khổ, túng quẫn?… Chỉ khi rơi vào trạng thái cùng cực ấy, ta mới chịu dành chút thời gian quý báu của mình để nghĩ về quê nhà, về Ông Bà, Cha Mẹ và những họ hàng xưa cũ. Như ngay lúc này đây, khi mà dịch bệnh tràn lan ở các Thị thành chật chội, ta vứt hết những niềm vui thường nhật để mà trông ngóng Mẹ Cha.

Có số người vội vàng lục tục kéo nhau về quê để gần gũi gia đình. Dù cách xa hàng trăm, hàng nghìn cây số, bất chấp những rào cản phong tỏa, họ vẫn tìm đủ mọi cách để về lại quê nhà. Họ sợ, những nỗi sợ mơ hồ ám ảnh về dịch bệnh. Như thể nếu không được gặp lại gia đình sẽ không còn cơ hội nữa. Lắm người còn biện đủ lý do cho thói ấu trĩ của mình rằng: Nhớ Cha Mẹ, nhớ con cái, nhớ quê hương, đói khổ, thất nghiệp… Thế những lúc bình an, hạnh phúc, Cha Mẹ gọi điện bảo về hàng trăm lần sao vẫn giả lả ngó lơ? Rồi thì quê hương, gia đình vẫn là trên hết. Bao nhiêu kiện hàng nhu yếu phẩm, rau-củ-quả, thịt cá đông lạnh… đong đầy yêu thương gởi ngược lên Phố thị. Con cái bỏ Cha Mẹ chứ Cha Mẹ nào có bỏ rơi con cái mình! Lá rụng về cội mà!


Nếu thật sự yêu gia đình, thì ngay lúc này đây, hãy ở yên địa phương cư trú. Hạn chế di chuyển và đừng đi nhiều nơi, gặp nhiều người, cố về quê nhà cho bằng được. Ai cũng có thể là F0, F1. Chạy loanh quanh không những thể hiện sự nhỏ nhen của mình với gia đình, mà ích kỷ cả với cộng đồng, với đất nước. Biết đâu ta lại làm khổ cho cả nhà vì là F0. Thời gian đoàn viên với gia đình còn rất nhiều, nhưng không phải là lúc đất nước đang gồng mình chống dịch. Hãy nghĩ về những chiến binh thầm lặng đang ngày đêm túc trực bên giường bệnh nhân Covid… và cả những người không may dương tính khoác lên người bộ áo bảo hộ nóng nực, nặng nề. Ta còn được ở trong phòng tự do đã là niềm hạnh phúc lắm thay!

Vũ Thanh

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!