Vu Lan yêu thương

8

  Lễ Vu Lan năm ngoái nhằm lúc cả nhà đi du lịch hè. Nhà nhìn tới nhìn lui đã hơn ba người ăn chay, lẽ nào không đi lễ Phật.

Xứ trầm hương nổi danh, chùa chiền cũng lấp lánh, Phật uy nghi ngự trên mấy trăm bậc thang; hơn chục lần, già trẻ níu nhau đứng thở dốc.

Chỉ em là leo về chân Phật nhanh thoăn thoắt. Tưởng lên đến nơi sẽ lại gặp một con sóc chạy lăng quăng nghiêng ngó. Nhưng không. Bước được lên bậc thang trên cùng, tôi thấy em. Cậu bé mười lăm tuổi đang đóng đinh ở một góc, ngơ ngác… Đối diện em có gì đâu. Một cô bé áo lam đứng sau một chiếc bàn nhỏ giữa hai chiếc hộp vuông, nhẹ nụ cười.

Tôi biết ánh mắt đăm đăm của em không phải vì cô bé. Em đang nhìn hai cái hộp. Chúng có lẽ được xếp cắt từ một thùng mì gói. Tôi có thể thấy một sự giống nhau đến trái mắt. Từ chỗ móp, chỗ vênh. Từ những mép dán vụn, hở toét. Cái hình con gấu đỏ bị chia nửa mờ căm, bong tróc. Thà chúng giống nhau cái đẹp! Xấu xí, thảm hại. Sẽ chẳng có gì để em tôi sững người ra như thế. Nếu không có những bông hoa.

Những bông hoa hồng may bằng vải phi bóng, chia đều nhau nằm gọn lỏn trong lòng mỗi cái hộp. Tôi chưa bao giờ gặp bông hoa nào vừa âu yếm vừa lung linh đến vậy, đó là những bông hoa thật.

 

Từ trong lòng hộp, những bông hoa bừng sáng lên. Thứ ánh sáng lạ lắm. Cứ dìu dịu, tha thiết mà lại ấm ức buồn. Kiểu buồn như ta chưa kịp nắm điều gì đã để nó vuột qua, biến mất. Buồn như lúc ta nhận ra mình chỉ luôn hoặc thản nhiên bước, hoặc cứa rãnh vết thương vào những thân quen, gần gũi không biết tan biến lúc nào.

– Sao bông hồng ở đây chỉ có hai màu vậy Hai? Vẫn chôn chân bên hai hộp hoa vải em thắc mắc.

Em biết ngồi hàng giờ quẹt tay trên màn hình loảng xoảng tiếng game, biết canh không sót bộ phim nào trong rạp, biết mua hoa hồng tặng bạn gái cùng lớp. Nhưng sao không biết ngày Vu Lan, hồng chỉ có đúng hai sắc màu?

Cô bé đứng sau bàn, ngực áo cài một bông hồng trắng, tôi không dám nhìn kỹ bông hoa. Sợ chạm phải khói buồn giấu trong lòng. Bàn tay em mỗi lần thò vào hộp hoa trắng cũng ươm khói. Những ngón tay cài giúp hoa cũng cài luôn khói trên ngực áo khách. Có phải khói nhang đâu mà tôi nghe mắt mình xốn xốn, cay cay!

– Mình lấy màu nào đây Hai? Cậu bé mười lăm của tôi đã lấy lại vẻ tinh nghịch, mắt chạy tới chạy lui giữa hai cái hộp.

– Màu hồng!

Vệt khói trên bàn tay nhỏ vừa xoay qua chị em tôi vụt bay mất. Tôi nhìn thấy những ngón tay bỗng như vui sướng, như nhẹ bẫng bốc bay đi từ lòng hộp hoa hồng bay lên ngực áo chị em tôi. Mắt, miệng, cả những ngón tay cô bé đều đang cười. Chạm vào nụ cười em, một lần nữa tôi chỉ dám xược qua một ánh nhìn. Có gì thình lình chụp níu mà mắt tôi té lại vào màu hoa?

Hồng – trắng. Vui – buồn. Còn – mất. Tự nhiên tôi đâm ghét sự phân định rạch ròi, có chút gì như tàn nhẫn. Khi nụ cười, nước mắt tách nhau ra, đổ dồn vào hai góc. Người đứng góc nào cũng không khỏi chênh vênh. Nhưng thật lạ, trước mắt tôi, từ mỗi lòng hộp, cả hai màu hoa đều đang quyện quẩn lên. Không tách bạch, không đối lập, không hớn hở vui, cũng không ngậm ngùi buồn. Sắc hồng đang sớt lên trắng màu kỷ niệm roi rói, trắng đổ lên hồng chút tiếc nhớ để biết yêu hơn, biết quý một màu hoa.

Là đất Phật hay chính hai sắc màu trong ngày Vu Lan ấy làm đôi chân cậu bé liến lắc của tôi lúc xuống mấy trăm bậc thang chợt chậm dần. Bất ngờ đứng lại ở một góc cua, em móc tay vào cánh tay cậu tôi cười tít mắt: “Ba con mình nắm tay đi”.

Lơ lửng giữa đất Phật và con người, trên bậc thang cao ngất, tôi thấy cậu tôi cũng cười. Nụ cười hạnh phúc của người cha.

Vu Lan năm nay em tôi cài lên ngực áo mình một bông hồng trắng. Nụ cười người cha trên ảnh thờ vẫn tươi dù vướng vít nước mắt con. Vu Lan năm nay, khói đã bay trên ngón tay em tôi cài hoa trên áo. Bàn tay giờ cũng đứng sau chiếc bàn nhỏ, lựa hoa cài cho khách viếng cảnh chùa.

Còn bao bàn tay nào nữa, rồi như em tôi, như cô bé áo lam trong mùa Vu Lan lặng lẽ trôi trên khói? Và còn bao lâu nữa khói cũng vương lên chính ngón tay tôi? Thôi thì cứ nắm chặt yêu thương để nụ cười mãi đọng, dù vương hơi khói.

Mai Chi