Vô tự thị chân kinh (Lên rừng lượm hái)

82

Lên rừng lượm hái

Tôi ở trọ nhà một người nhạc sỹ, thỉnh thoảng được nghe tiếng đàn câu hát vọng ra, có lúc, tôi tưởng như hiểu được trong âm thanh đó, lời hát đó như chính nỗi lòng mình. Tôi muốn cám ơn lắm, mà không biết cách nào, vì cám ơn món ăn tinh thần đâu phải dễ như cám ơn muối mè rau đậu! Đành dặn lòng tạm nợ người thôi!

Nhà có khu vườn nhỏ, dăm cây kiểng, ít cây ăn trái. Cuối vườn lại có hồ thả sen súng. Hoa súng nở đôi lần trong năm nhưng sen thì vào hạ mới bắt đầu vươn lá. Tôi chứng kiến vợ chồng chủ nhà tự đào hồ, tự lót đáy rồi hì hục khiêng sen súng về, thả xuống. Chưa hết, họ còn chặt tre ở góc vườn, dựng thành túp lều nhỏ bên hồ, trông thơ mộng lắm! Khi không làm việc lao động ngoài vườn, tôi lại nghe tiếng họ cùng đàn hát trong phòng. Nghe và thấy cặp vợ chồng này, tôi thoáng nghi ngờ một lời Phật dạy “Yêu thương cũng là đầu mối của phiền não”. Khi niệm này khởi lên, tôi vội vàng sám hối ngay. Tôi không muốn nghi một lời nào từ kim khẩu của Phật cả. Không phải tôi nhắm mắt tin theo kiểu “mặc khải” của những tôn giáo khác mà tôi tin vì tự đáy lòng, tôi luôn nhìn Phật như một người thế gian, nói lời chân thật để giúp người thế gian tỉnh ngộ, chứ không phải thần linh dùng quyền uy ảo thuật làm người nghe mê muội mà theo.

Là khách trọ may mắn, tôi được hưởng tia nắng ban mai lách qua khóm trúc, hạt sương sớm đọng trên lá hồng non, những cây bưởi trổ bông thơm ngát, bầy sẻ ríu rít bờ tường gọi bà chủ nhà cho cơm nguội …… Mỗi sáng, mỗi chiều, khi ra vườn giúp họ tưới cây, tôi luôn có cảm nghĩ như người đang được đi hái hoa, hái trái. Mà thật thế, có cần phải đợi khi được bóc trái bưởi, tách những tép thơm ngọt ngào bỏ vào miệng mới là được “ăn bưởi” đâu. Tôi “ăn bưởi” từ khi bông nở, tôi hít thở hương quỳnh từ khi lá mới nhú trồi xanh. Thế nên, ở trọ nơi đây, ngày nào tôi cũng tha hồ lượm và hái ……

Hôm nay, tình cờ lang thang “lên lưới” tôi gặp một bài thơ có tựa là “Mỗi ngày lên rừng lượm hái” của Phan Tấn Hải. Tôi nghĩ, cái ông Hải nào đây chắc không lượm hái kiểu tôi, kiểu “lượm mà chẳng lượm”. Ông ta lên rừng thì lượm gì? Hái gì? nếu không là lượm củi, hái măng . Lượm củi hái măng mà làm bài thơ khá dài, có lẽ ông ta phải ở trong rừng cả buổi. Tò mò, tôi bèn đọc:

“Mỗi ngày tôi lên rừng lượm hái,

lo nhặt chút gì về cho con

đỡ đói, lầm lũi giở trò khỉ

vượn bám cành níu nhánh, chen qua

Núi rừng chữ nghĩa mịt mù sương,

cân nhắc hai tay hai chân hai

đầu phải trái, này là quả ngon

trái ngọt rồi quả độc trái hại,

này là lá măng lá trúc hái

về mong cho con ấm bụng giữa

kiếp người buốt lạnh. Mỗi ngày tôi

lên rừng lượm hái, nhặt quả khô,

hái quả chín, chăm sóc quả tươi,

hồi hộp theo dõi bọn thợ săn

dưới chân núi lăm le đốt rừng,

tôi lo sợ khi vượn nai mễn

rồi không còn đất sống, những tiếng

kêu la xé lòng mỗi ngày, vết

chân thú chạy kinh hoàng chen chúc

thấy rừng núi oằn mình đau đớn …..”

Tôi hoảng kinh, đọc tới đây, ngừng lại thở. Những câu thơ mắc nghẹn cổ họng. Tôi ngừng lại thở như tôi vừa cùng với cả một dân tộc cuống cuồnghỗn loạn như kiến quanh miệng chén. Chén đầy lắm, rất đầy và nước trong đó nóng sôi, đang sủi bọt ….. bò đi đâu mà tìm ra sinh lộ, hỡi bầy kiến hiền lành?!?!?! Lưới bạo quyền vô minh chụp xuống nên “Mỗi ngày tôi lên rừng lượm hái, lo nhặt chút gì về cho con …” Thơ không theo luật chấm, phẩy, xuống hàng, bằng trắc, âm điệu gì cả vì đói quá! vì đau quá! vì nhục quá! vì phẫn nộ quá! vì tang thương quá! vì không phải chỉ một người cha lên rừng lượm hái mà hàng chục triệu người cha đang lượm, đang hái trong rừng sâu. Hái gì? Hái “trái ngọt rồi quả độc hại, nhặt quả khô, hái quả chín, chăm sóc quả tươi” Bức tranh vẽ đoạn đường khổ nhục của một dân tộc chỉ có hai mầu đỏ và đen. Máu và chết. Vì “bọn thợ săn dưới chân núi lăm le đốt rừng, vượn nai mễn rồi không còn đất sống, tiếng kêu la xé lòng mỗi ngày …. núi rừng oằn mình đau đớn ….”

Thú còn không sống nổi, người biết đi về đâu???? Hay, theo một nghĩa khác “thú còn không thương thú, chờ gì khi thú biết thương người?”

Tôi hết chữ để viết về nửa phần sau của bài thơ “Mỗi ngày lên rừng lượm hái”, xin chỉ chép tiếp ra đây cho trọn đoạn đường còn đầy khổ nhục:

“ … Có tôi nhìn mỗi ngày khóc theo.

Mỗi ngày tôi lên ngồi trên đỉnh

núi, cắm cúi đọc sách hy vọng

cho sớm qua một kiếp người, nghe

những tiếng trần gian vọng từ phương

xa tới, tiếng vui tiếng buồn, tiếng

than thở tiếng cằn nhằn, có cả

tiếng người vọng từ nghìn năm trước

còn khô khốc mùi giấy, vang vọng

chung với những tiếng người ngợi ca,

tiếng người la mắng. Mỗi ngày tôi

lên rừng lội suối, moi giữa tầng

tầng lá vàng lá xanh, nhặt ra

từng chữ, nâng lên ngắm nghía trầm

trồ, chữ này nặng, chữ kia nhẹ,

chữ nọ dịu dàng, chữ kia thương

tổn, chữ này tuổi thọ trăm năm

chữ kia xưa cổ nhiều thế kỷ,

chữ này bán được, chữ kia khó

bán, với ẩn hiện những khuôn mặt

người – hốc hác, đớn đau, vui mừng …

trần gian buồn như tre trúc

có tôi giữa đời ngồi khóc

nghe sông suối chảy trong ngực

thấy rừng mọc dựng thành tóc

mỗi ngày lên rừng lượm hái ….”

Ông Phan Tấn Hải ơi! Ông là ai? Ở đâu? Đã ra khỏi khu rừng thống khổ chưa? Có biết bọn thợ săn đã lập tức đốt rừng, vượn, nai, mễn không còn đất sống?

Trần gian như thế nên Phật mới thị hiện Đản Sanh.

Nam Mô Lâm Tỳ Ni Viên Vô Ưu Thọ Hạ Thị Hiện Đản Sanh

Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Tháng 5, 2005

Mùa Phật Đản lần thứ 2629
Diệu Trân