Vở kịch

1087

 Chồng chị không điển trai, nhưng trong mắt chị, anh là một người hoàn hảo. Anh biết cách ga lăng với phụ nữ, không phải theo kiểu tâng bốc, nịnh hót mà chỉ là pha trò cho đối phương cười. Với láng giềng, ai cũng quý mến anh như con cháu trong nhà. Thậm chí vắng anh chỉ một ngày là họ hỏi han, lo lắng như người thân thất lạc.

Chị gặp anh trong dịp tham gia Hội từ thiện của tịnh xá nọ. Hai người có cùng chung lý tưởng là thích làm việc thiện, thích san sẻ những hạnh phúc dù là nhỏ nhoi cho người khác. Do tiếng nói anh có giá trị nên căn phòng của anh lúc nào cũng đầy ắp quà. Người ta mang đến nhờ anh thay mặt đi biếu tặng trẻ em cơ nhỡ, người già neo đơn, bệnh nhân nghèo… Từ những chuyến đi từ thiện xa nhà, anh và chị gắn kết tình cảm ngày một thân thiết. Chuyến đi nào cũng có hai người. Nếu vắng một người, người còn lại cũng sẽ tự động hủy chuyến đi. Từ đó hai người nảy sinh tình cảm rồi yêu nhau. Sau một năm tìm hiểu, thời gian không đủ dài nhưng cũng không quá ngắn, đã khiến con tim anh thổn thức đến độ buộc phải cầu hôn để giữ chị lại. Vì anh sợ, nếu để lâu ngày không khéo có gã thanh niên khác cướp mất.

Từ lúc cưới nhau, cả hai sống một cuộc sống vô cùng hạnh phúc. Sự tinh tế trong họ vẫn còn nguyên giá trị. Hai người vẫn lãng mạn như thời mới yêu nhau. Điều đó làm chị tin là vợ chồng sẽ đi suốt cuộc đời này. Nhưng một ngày nọ, chị bỗng dưng choáng váng khi bất ngờ về nhà phát hiện chồng mình đang không một mảnh vải che thân với cô gái lạ. Họ dường như không thấy sự hiện diện của chị, vẫn vô tư âu yếm tình tứ. Nước mắt trong tuyến lệ của chị được cất giữ lâu ngày bỗng dưng trào ra như mưa. Đây là lần thứ hai chị khóc vì anh. Lần đầu là lúc anh cầu hôn, còn lần này thì… Chị lao nhanh ra cửa như ma rượt.

Một tuần ở nhà mẹ ruột, chị vẫn còn hy vọng chồng mình có lẽ say rượu, và trong một phút bồng bột đã đưa cô gái ấy về nhà. Mẹ chị bức xúc thay con gái nên lớn tiếng quát:

– Gặp mẹ là mẹ cho con đó ăn tát rồi! Con vì hiền quá nên mới bị nó qua mặt. Ly dị đi chứ đừng tiếp tục chung sống với một kẻ phản bội.

Chị chờ đợi anh qua rước về, cứ hết đi ra rồi lại bước vào, hai tay đan xen nhau như kẻ mất hồn. Ba chị khuyên:

– Thôi, con đừng buồn nữa! Dù gì hai đứa cũng không ràng buộc nhau, con cái chưa có. Bố nghĩ tốt hơn hết là ly dị cho nhẹ lòng. Rồi con sẽ tìm được người tốt, mà là tốt gỗ chứ không tốt nước sơn như nó.

Chị ôm chằm lấy bố mà nước mắt giàn giụa.

Dù ý nghĩ ly dị đã quanh quẩn trong đầu nhưng chị vẫn chờ đợi chút hy vọng mong manh cuối cùng. Chị nghĩ, làm người ai chẳng một lần lầm lỗi. Vả lại là đàn ông, dễ gì bỏ thói trăng hoa. Chỉ là cuộc chơi qua đường rồi cuối cùng cũng quay về bên vợ. Anh lịch thiệp, dễ gần, nên các cô gái theo đuổi là lẽ tất nhiên. Nhưng rồi trạng thái căm giận anh lại trỗi lên: “Tại sao anh không gọi điện thoại, nhắn tin hoặc qua nhà mẹ xin lỗi. Anh đã quá tuyệt tình. Vậy thì mình cần gì phải hàn gắn”. Chị nghĩ thế nên đứng dậy dắt xe về nhà để làm đơn ly hôn với anh. Chợt điện thoại báo có tin nhắn. Chị mừng như bắt được vàng. Vội vàng mở ra xem, chị dường như hoàn toàn sụp đổ: “Chúng ta ly dị đi. Tôi đã viết sẵn đơn. Cô về nhà mà ký”. Ném điện thoại vỡ tan tành, chị dắt xe ra cổng mà tay run như đang rét buốt giữa mùa đông khắt nghiệt .

Về đến nhà, anh đang ngồi trên bàn nhịp đùi ra vẻ đắc chí. Liếc nhìn trên tường, chị nhìn thấy hai chiếc áo lạ của phụ nữ đang treo. Điều đó càng làm chị căm hận. Chị vội ký vào đơn ly hôn rồi ra về trong nước mắt. Trong cuộc đời chị, chưa có nỗi đau nào bằng nỗi đau này. Chị chạy như ngây như dại ra ngoại ô, nơi có cánh đồng cỏ xanh rờn, ngồi đó và khóc. Chị tự nhủ, hãy khóc cho đã rồi nguôi ngoai. Anh sẽ chẳng bao giờ hiện diện trong trái tim chị nữa: “Tôi hận anh suốt đời”. Chị nói thì thào một mình với đôi tay bấu chặt như để đánh dấu cột mốc đau thương này.

Nhiều năm sau, chị đã quên anh. Giờ chị đã quen một người đàn ông khác. Dù không bằng anh, nhưng so về tính chung thủy có lẽ hơn gấp bội lần – chị cho là thế. Rồi như trời xuôi đất khiến, chị tình cờ gặp lại cô nhân tình của người chồng cũ trong một bữa tiệc. Cả hai nhìn nhau thảng thốt. Cô gái ấy chủ động chào chị bằng cử chỉ thân thiện. Nhưng nụ cười xã giao đã chùn lại bằng ánh mắt buồn:

– Xin lỗi chị vì câu chuyện cũ.

Chị thản nhiên đáp lời:

– Không có gì! Tôi đã quên mọi thứ! Chị và anh ấy sống tốt chứ?

– À… thật ra thì… chúng tôi không có sống chung?

– Sao cơ? Vậy hai người chỉ là cuộc tình thoáng qua ư?

– Không! Chúng tôi hoàn toàn trong sáng.

– ???

Hiểu được sự thắc mắc của chị, cô gái ấy vội giải thích:

– Có lẽ chị chưa hiểu hết nguyên nhân sâu xa của câu chuyện. Tôi đã hứa với anh ấy là sẽ im lặng mãi mãi. Nhưng nay tình cờ gặp chị nơi này, tôi cũng xin nói thật. Cái ngày mà chị thấy anh và tôi trên giường chỉ là một vở kịch?

– Vở kịch ư? Tôi có nghe lầm không?

– Không lầm chút nào, thưa chị. Tôi nói rất nghiêm túc.

– Nghiêm túc ư? Hai người không mảnh vải che thân ngay trên giường mà gọi là nghiêm túc?

– Như tôi đã nói với chị, đó chỉ là vở kịch. Sở dĩ anh phải làm thế vì anh yêu chị, muốn cho chị có một cuộc sống tốt đẹp sau này.

– Tôi chưa hiểu về vở kịch của hai người?

– Anh ấy bị ung thư gan ở giai đoạn cuối. Điều cuối cùng mà anh ấy muốn làm cho chị là ký giấy ly hôn để chị đi tìm một bến đỗ bình yên mới.

Chị bắt đầu choáng váng, chùn lòng khi nghe tin này:

– Thế… thế anh ấy hiện giờ ở đâu? Tôi muốn gặp…

– Chị có thể ra nghĩa trang X để thắp một nén hương tưởng nhớ. Giờ thì tôi phải đi rồi. Chào chị!

Chị đứng trơ như pho tượng đá vài giây rồi vụt chạy về nghĩa trang X. Đây là lần thứ ba chị rơi nước mắt vì anh.

Đặng Trung Thành