Chủ Nhật, 22 Tháng Năm 2022
Truyện ngắn Viếng mộ cô Hiệu trưởng

Viếng mộ cô Hiệu trưởng

  Cơn mưa cuối mùa trút xuống nghĩa trang như gột rửa những lo âu, phiền muộn. Dòng người đi viếng mộ vội vàng chạy ào vào nhà khách trú mưa. Tầm nửa tiếng sau mưa tạnh, tôi vội vàng đi ra phần mộ của cô hiệu trưởng để thắp nén hương và đặt bó hoa hồng vàng mà lúc sinh thời cô rất thích. Hôm nay chẳng phải ngày giỗ của cô mà là ngày Nhà giáo Việt Nam. Năm nào cũng vậy, trong khi người ta vui vẻ đi gặp giáo viên để chúc nhau, hàn huyên tâm sự, tổ chức tiệc tùng, thì tôi lặng lẽ đến nghĩa trang để viếng một người cô, đồng nghiệp mà tôi luôn kính trọng.

Đến bên mộ cô, bất giác tôi thấy một nén hương ai vừa mới đốt và đóa hoa hồng vàng y hệt như tôi mua đặt trang trọng trên bia mộ. Tôi loay hoay nhìn quanh thì bắt gặp một cậu thanh niên vừa rời khỏi mộ với dáng vẻ chầm chậm (có vẻ cậu luyến tiếc chưa muốn đi vội). Tôi gọi với theo:

– Này, này cậu gì ơi! Có phải cậu vừa mới thắp nén hương trên phần mộ này?
Người thanh niên quay lại nhìn tôi, trông quen lắm. Tôi ngây người nhìn hồi lâu để nhớ là mình đã gặp ở đâu rồi. A, tôi nhớ rồi:
– Có phải em là Hoàng, cậu học trò lớp 11B4 cách đây hơn mười năm phải không?
Cậu ấy cũng đang nhìn tôi và tự đặt câu hỏi:
– Thầy Minh, phải thầy Minh không ạ?
– Đúng, thầy đây! Vậy em là Hoàng rồi. Chao ôi, mới đó mà đã hơn mười năm rồi. Giờ em chững chặc, cao lớn thầy suýt nhận không ra nếu như không có bớt son trên má trái.
– Dạ, thầy vẫn khỏe ạ! Thầy nay gầy đi rất nhiều. Thầy vẫn còn dạy ở trường cũ chứ?
– Ừ, thầy vẫn dạy trường cũ, em ạ! Thầy đã lên chức Hiệu trưởng, lo toan nhiều việc quá nên người gầy nhom. À, mà sao em biết cô Hiệu trưởng yên nghỉ nơi này mà tìm đến thăm viếng?
– Dạ, em lục tung Facebook của mấy bạn cũ, trường cũ, hỏi thăm rất nhiều người mới biết cô an nghỉ nơi này. Lại chợt nhớ đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 nên em vội chạy 80km để tới đây thắp nén nhang tạ lỗi với cô.

Chao ôi, một câu học trò ngỗ ngược, ương bướng, lì lợm, cứng đầu năm xưa mà giờ đã thông suốt, hiểu chuyện, ra chiều ngoan hiền. Nhớ ngày đó, khi mẹ cậu gửi vào ngôi trường THPT nội trú, ai cũng lắc đầu, muốn trả em về với gia đình. Nhưng tôi và cô Hiệu trưởng muốn cảm hóa em nên giữ em lại. Cô Hiệu trưởng bảo: “Chúng ta là giáo viên, mang trên vai sứ mệnh giáo dục cao cả, truyền đạt kiến thức cho học trò để mai sau, các em là trụ cột nước nhà, giúp ích cho gia đình, xã hội. Nếu như không uốn nắn, rèn luyện được đạo đức và tri thức cho em ấy, thì chính chúng ta không xứng đáng là người đưa đò.” Vì thương em thiếu thốn tình cảm gia đình, hôn nhân giữa ba mẹ em đứt gãy, cha đoạn tuyệt, ông bà không còn, nên thầy cô ra sức dạy dỗ. Đặc biệt là cô Hiệu trưởng. Không hiểu sao cô lại ấn tượng với cậu học trò có cái bớt son bên má trái. Cô cho rằng thằng bé có tố chất, sau này làm nên chuyện và giúp ích cho đời. Mẹ em dù bận rộn với việc buôn bán nhưng mỗi tháng vẫn chịu khó xuống thăm con, hỏi han tình hình học tập. Bao giờ ra về, người mẹ cũng dặn đi dặn lại: “Nếu con thương mẹ, thương bản thân mình, nghĩ đến tương lai mai sau thì phải cố gắng thay đổi tính tình, chăm học, đừng để thầy cô, các bạn và mẹ phải buồn lòng… ”

Chưa đầy nửa năm, mọi chuyện đã có tiến triển tích cực. Ai cũng lấy làm hài lòng, ngẫm mừng vì công sức mình bỏ ra không uổng phí. Nhưng rồi một hôm… Hoàng đã viết một lá thư gửi vào hộp thư góp ý trước phòng Ban Giám hiệu với nội dung: “Cô Hiệu trưởng là con quỷ già khó tính.” Chỉ vỏn vẹn mấy từ thôi nhưng khi đọc xong, cô Hiệu trưởng giận xanh mặt và… ngất xỉu. Cô được đưa vào bệnh viện nhưng hai ngày sau không qua khỏi vì căn bệnh đột quỵ. Hoàng hoảng hồn gọi điện thoại cho mẹ rước em về nhà ngay trong ngày.
– Tại sao em lại viết lá thư như vậy? – Tôi trăn trở chuyện cũ – Trong khi cô Hiệu trưởng, thầy và mọi người trong Ban Giám hiệu đều rất lo cho em?

Hoàng cúi gằm mặt xuống đất, nói trong nức nở:
– Em không làm chuyện đó…
– Vậy là ai?
– Em không dám chắc, có lẽ là bạn Lâm, người thích Ngọc. Trong khi suốt ngày Ngọc cứ quấn quýt bên em. Tình yêu tuổi học trò mãnh liệt nên em nghĩ vì ghen tuông mà bạn Lâm đã cố hại em. Thầy biết đó, mấy tháng ở trường nội trú, em đã dần dần nhận ra rất nhiều việc sai quấy của mình và sửa đổi. Em cố thay đổi, sống tốt để không phụ lòng mẹ em và cho ba em thấy được, cái thằng “không cha” này vẫn ổn. Em thương và quý cô Hiệu trưởng cũng như các thầy cô trong trường không hết, làm sao em lại có hành động điên rồ đó. Mà nếu là người làm chuyện xấu, không ai lại để tên mình ngoài bì thư, cũng như ký tên trong lá thư chỉ có mấy chữ.


– Thế tại sao em không minh oan cho mình bằng cách đối chiếu chữ viết?
– Lúc đó ai cũng bối rối lo cho cô Hiệu trưởng, em không muốn làm mọi việc phức tạp hơn. Điều em nuối tiếc là ước mong khi đậu đại học, sẽ mua cho cô một món quà mà cô thích, đó là chiếc áo dài vàng. Nhưng điều ước chưa thành hiện thực thì…
– Mọi chuyện cũng đã qua rồi, em đừng ấy náy nữa. Thầy cũng đã gỡ bỏ được gút mắc trong lòng mình bấy lâu nay. Sống chết đều có số, giờ khắc tới, có chạy cũng không thoát. Mong rằng nơi xa ấy, cô sẽ nghe được tâm tư, tình cảm yêu thương của em dành cho cô. Mà giờ em làm gì?
– Dạ, sau biến cố đó, mẹ chuyển em vào trường nội trú khác. Dù không tốt bằng trường cũ nhưng em cũng cố gắng học tốt và thi đỗ đại học kinh tế. Giờ em làm Trưởng phòng cho một công ty nước ngoài ạ!
– Ồ, vậy cô Hiệu trưởng đã không nhìn lầm người.
– Hì (gãi đầu). Em cảm ơn thầy và cô Hiệu trưởng nhiều lắm ạ!
– Thôi, không nên đứng đây quá lâu. Mình ra quán dùng một bữa cơm rồi trò chuyện tiếp.
– Dạ, để em mời thầy nhé?
– Thầy không khách sáo đâu.

Hai thầy trò dìu nhau ra cổng nghĩa trang, vừa đi vừa nói về công đức của cô Hiệu trưởng đã làm cho trường, cho học sinh lúc sinh thời. Ở nơi xa, chắc cô nghe được và mỉm cười.

Đặng Trung Thành

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!