Thứ Năm, 26 Tháng Năm 2022
Cảm tác Vết thương được chữa lành

Vết thương được chữa lành

  Xã hội phát triển nhanh chóng, con người cũng chạy nhanh theo danh vọng vật chất. Lúc này, nếu nói họ quay về thực tại nhìn nhận tội phước, hạnh phúc hay khổ đau, có lẽ đó là một điều phù phiếm. Nhưng đâu đó cũng có người sống nội tâm, tĩnh lặng, để thăng hoa đời sống tâm linh.

Trước đây, con đã tưởng tri1 một cảnh giới tươi đẹp, lý tưởng chốn Thiền môn. Con như bị cuốn hút bởi hình tượng chiếc áo nâu sồng ngả màu cùng chiếc nón lá giản dị trong buổi chiều vàng. Khi xuất gia, cái cảm giác màu hồng ấy không còn nữa, thay vào đó là nỗi buồn bơ vơ, lạc lõng. Con hoàn toàn bị khép kín bởi sự rầy la, cùng ánh mắt lạnh nhạt, xen lẫn sự thương hại. Nụ cười đã tắt, thay vào đó là những giọt nước mắt ướt đầm gối mỗi đêm vì nỗi ám ảnh của sự khen chê đè nặng lên tâm trí. Có lúc, giật mình tỉnh giấc vì tiếng nói của một ai đó, con đồng nhất mình với những nỗi buồn. Vẫn biết Kinh dạy: “Với khổ thọ mà sầu muộn, sân tùy miên sẽ tùy tăng2 đỉnh điểm đã khiến con trầm cảm.”

Vào một đêm trăng sáng, con đã bật khóc thật lớn. “Khóc cho thỏa nỗi lòng, khóc một lần này nữa thôi. Hãy làm lại từ đầu và hãy thương mình đừng tạo áp lực cho mình nữa, bởi cuộc sống ngoài kia đã tạo quá đủ rồi”. Phật dạy: Bất cứ sắc pháp nào thuộc quá khứ, hiện tại hay vị lai, nội hay ngoại, thô hay tế, đẹp hay xấu, đều phải được quán sát với chánh trí tuệ như sau: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi3.”

Con tự nhủ như thế và quyết tâm nương ánh sáng Phật pháp ra khỏi đầm lầy tăm tối do mình đã tạo, vì “Quá khứ không truy tìm, tương lai không ước vọng, quá khứ đã đoạn tận, tương lai lại chưa đến. Chỉ có pháp hiện tại, tuệ quán chính ở đây4.”

Con sẽ không tự biến mình thành một con rối để lúc thì đau buồn ở quá khứ, khi thì vui cười mơ ước tương lai. Nghĩ như thế, con không thị phi, không khen chê, tập làm chủ tâm để thức, không bị tán loạn. Đối với ngoại trần, không truy cầu các đối tượng ấy, không bị trói buộc, cột chặt trong đó5. Đã chọn đi trên con đường Thánh, phải tự mình biết băng bó vết thương6. Tập thay thế những tưởng tri bằng thức tri, nuôi dưỡng thức tri bằng Thánh pháp của Như Lai, biết chế ngự tâm mình khi căn trần xúc đối7. “Tu tập như đất, như nước, như lửa, như gió, như hư không, không lo âu, không dao động, không nhàm chán.8

Bởi phiền não tức Bồ-đề, nếu không có phiền não, con không có thời gian để nhìn lại tâm mình, như gương bẩn chưa từng lau. Ngày hôm nay, con có cơ hội lau chùi, băng bó lại những vết thương năm tháng.

Tịnh Tánh



  1. Kinh Pháp môn Căn Bản.
  2. Kinh 148 – Kinh Sáu Sáu.
  3. Kinh 62 – Đại Kinh Giáo Giới La Hầu La.
  4. Kinh 131 – Nhất Dạ Hiền Giả.
  5. Kinh 138 – Kinh TổngThuyết Biệt Thuyết.
  6. Kinh 32 – Đại Kinh Người Chăn Bò.
  7. Kinh 33 – Tiểu Kinh Người Chăn Bò.
  8. Kinh 62 – Đại Kinh Giáo Giới La Hầu La

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!