Vạn thọ

189
  Gởi người yêu hoa vạn thọ

Em nói em thích hoa anh đào. Tôi hỏi tại sao, em đáp: “Vì nó đẹp, màu nó tinh khiết.”

Tôi đợi em hỏi tôi thích hoa gì nhưng em không hỏi. Thế là tôi không có cơ hội trải lòng. Giá mà lúc ấy em hỏi thì tôi sẽ vui biết bao. Tôi sẽ nói rằng tôi thích hoa vạn thọ.

Lúc còn nhỏ, tôi đã thích hoa vạn thọ vì mỗi khi thấy hoa vạn thọ là đồng nghĩa Tết đến, mà trẻ con đứa nào chả thích Tết. Người ta nói hoa mai, hoa đào báo hiệu xuân sang nhưng ở quê nghèo của tôi hoa vạn thọ được vinh dự đảm nhận nhiệm vụ đó. Tôi còn nhớ mỗi năm vào rằm tháng 11 là má tôi mua về một mớ cây vạn thọ con và giao cho tôi đem trồng trước sân. Tết đến, nhìn những đóa vạn thọ bung nở vàng rực trước sân mà lòng tôi lâng lâng vui sướng. Hoa nở. Tết về. Thế là tình yêu hoa vạn thọ trong tôi bén duyên từ đó.
Sau này lớn lên, tôi được nghe sự tích về hoa vạn thọ, tôi càng thêm yêu thích và trân quý loài hoa này. Đó là một câu chuyện thật hay và cảm động về lòng hiếu thảo của một cậu bé dũng cảm vượt qua nhiều hiểm nguy để cứu sống mẹ mình.

Không khoác lên mình vẻ đẹp kiêu sa như hồng, lan, huệ, không sở hữu một mùi thơm nồng nàn quyến rũ như nhài, quỳnh, bách hợp, ngọc lan, vạn thọ của tôi cứ giản đơn một màu vàng chân chất, cứ đậm đà cái mùi ngai ngái, quê quê. Vậy mà tôi vẫn cứ yêu, vẫn cứ thích. Trẻ nhỏ thích ăn bánh nên hồi đó tôi hay ngồi thơ thẩn trước hiên nhà, ngó ra khoảng sân nở đầy hoa vạn thọ rồi liên tưởng đó là một sân bánh thuẫn – loại bánh Tết quê tôi hay làm, rồi thích thú ăn bánh trong trí tưởng tượng…

Sau này, khi trưởng thành xa quê, tôi không còn được làm cô chủ nhỏ của khoảng sân đầy vạn thọ đó nữa nhưng tôi vẫn nhớ, vẫn yêu, vẫn xúc động khi bắt gặp màu vàng chân chất ấy. Và mỗi khi nghe cái mùi quê quê ấy là bao kỷ niệm thuở nhỏ ùa về như những thước phim quay chậm. Dễ thương và trong trẻo vô ngần.

Tết đến, tôi cứ nhắc đi nhắc lại cái điệp khúc: “Sư phụ ơi, ước gì con có nhiều tiền con sẽ mua hoa vạn thọ xếp đầy các lối đi trong chùa.” Nhưng cái điệp khúc của tôi lúc nào cũng kết thúc bằng một câu gọn lỏn: “Mày khùng hả?”

Tuy vậy, tôi cũng không cụt hứng, không từ bỏ. Tôi vẫn nhen nhúm hy vọng có ai đó nghe thấy tội nghiệp rồi mua cho vài chậu.

Hồi đó, tôi cứ nghĩ vạn thọ chỉ nở vào dịp Tết, vì Tết người dân quê tôi mới trồng. Bây giờ mới biết hoa nở quanh năm. Hoa không chỉ là biểu tượng “Tết đến xuân về” như tôi từng nghĩ mà còn là biểu tượng của lòng hiếu thảo. Nếu trong ngày Vu lan, lấy hình ảnh hoa hồng để tưởng nhớ đến công ơn cha mẹ thì theo tôi, hoa vạn thọ chính là biểu tượng để nhắc nhở con cái trở về bên cha mẹ mỗi dịp xuân về, giống như tình thương của cậu bé trong câu chuyện cổ tích hoa vạn thọ.

Tôi yêu vạn thọ đơn giản bởi vì: Các loài hoa mang vẻ đẹp kiêu sa, khi tàn thì rụng rơi từng cánh. Riêng vạn thọ, đến giây phút cuối cùng vẫn chắt chiu những giọt dưỡng chất để nuôi hạt, dù tàn tạ, dù úa màu vẫn cố bám lấy cuống hoa, không chịu rụng rơi, không chịu xa lìa.

Phải chăng đó là hình ảnh của người tu sĩ khoác lên mình một màu vàng giải thoát, bình dị mà thanh cao, tô điểm cho mùa xuân nhân loại; dù nắng mưa, giông bão, từng cánh hoa vẫn trầm tĩnh, mặc nhiên giữ lấy cuống, nuôi hạt giống lành bên trong để tiếp tục gieo trồng những đóa hoa làm đẹp cuộc đời?

Tôi thấy trong từng đoá hoa vạn thọ bài học sâu sắc về sự đoàn kết thương yêu. Những cánh vạn thọ nhỏ bé, mỏng manh biết cách đoàn kết, nương tựa vào nhau mà sống nên có thể giữ mình không bị rơi rụng. Giá mà con người chúng ta sống với nhau như những cánh hoa trên cùng một đóa hoa vạn thọ kia thì chắc chắn nhân loại sẽ thái bình muôn thuở!
Ôi, càng ngẫm tôi càng quý trọng loài hoa này biết bao. Mỗi lần thấy người ta bày bán những đống hoa vạn thọ ngoài chợ hay bên lề đường, tôi lại xót xa, thương tiếc. Vạn thọ của tôi không được nâng niu, tỉa tót trong những cái chậu đẹp đẽ đường hoàng. Vạn thọ của tôi bị nắm đầu nhổ gốc, bị cột bầm dập trong những cái bao thô kệch, bị phơi nắng chỏng trơ chờ người qua đường mua từng mớ như mớ rau hành. Tôi thương quá! Tôi xót quá! Nhưng mỗi loài hoa mang trên mình một sứ mạng, một duyên sinh. Biết làm sao được.

Đời tu sĩ cũng thế, cũng như một kiếp hoa. Dù kiêu sa quý phái hay bình dị giản đơn, dù được nâng niu trân trọng hay chịu sự coi thường rẻ rúng thì hoa vẫn lặng lẽ, vẫn âm thầm khoe sắc làm đẹp cho cuộc đời.

Chiều nay, có người chở đến cúng chùa hơn trăm chậu hoa vạn thọ. Vậy là nguyện ước của tôi đã thành sự thật! Sadhu! Sadhu!


Xin hồi hướng công đức cho người cúng hoa.

Như Tuyết