Thứ Tư, 21 Tháng Hai 2024
Cảm tácƯơm mầm Bồ đề

Ươm mầm Bồ đề

  Từ nhỏ đến lớn, tôi chẳng biết gì về Phật pháp, mặc dù bà và mẹ theo đạo Phật. Cả mấy anh chị em cũng theo đó ăn chay ngày rằm, mồng một, một tháng bốn lần, nhưng hầu như chẳng ai biết nhiều về giáo lý, Phật pháp. Mỗi khi đến chùa, tôi chỉ biết chung chung, đó là Phật Thích Ca, đó là Quán Thế Âm Bồ tát, Đức Phật Di Lặc… Mỗi khi ngắm nhìn Chư Phật, tôi cũng thấy lòng thật vui vẻ, an lạc, nhưng không hiểu sao mình lại như thế. Tuy không biết gì nhiều, nhưng tôi lại rất thích đi chùa vào những dịp Lễ, Tết. Mỗi khi có những chuyến hành hương, từ thiện do quý Sơ Tổ chức, tôi cũng tham gia. Khi công tác xa nhà, vào những dịp lễ lớn của Phật giáo, tôi thường tham gia vào các công việc Phật sự của chùa. Khi ấy, những chị bạn thân cũng thường khuyên tôi quy y để sau những giờ phút rảnh rỗi có thể đến chùa, tìm hiểu thêm Phật pháp.

Được nhiều lời khuyên như vậy, nhưng lúc đó có lẽ chưa đủ duyên nên tôi cũng chưa phát tâm quy y, phần vì công việc bận rộn, phần cũng ngại vì mình không biết chút gì về kinh kệ, giáo lý… Nói chung là có vô số lý do để từ chối.

Nhưng từ ngày mẹ tôi qua đời, cũng từ dạo đó, tôi đi chùa nhiều hơn. Có những lúc ngồi thật lâu, im lặng nhìn lên tôn tượng của Đức Thế Tôn, của Quán Thế Âm Bồ tát, một cảm giác thật an lạc và bình yên đến lạ! Một chút hối tiếc trong tôi là tại sao mình lại đến với Phật pháp quá muộn! Có lẽ vì chưa đủ duyên. Tôi đã được đọc trong một quyển sách nào đó, một nhà sư đã khuyên các đệ tử: “Các con hãy đi, hãy nhìn, hãy lắng nghe từ trong tâm mình, cho dù chùa to hay nhỏ, giàu hay nghèo, nhưng tới nơi ấy lòng ta an nhiên, tự tại, chỉ muốn cúi đầu đảnh lễ Chư Phật, cũng đừng bận tâm đến chức danh, hình tướng, chỉ cần nơi người Thầy tỏa ra sự ấm áp, yêu thương, che chở, là người đáng cho ta kính trọng và học theo hạnh của Người… ”

Thật vậy, đã hai năm kể từ ngày con có được duyên lành để theo Thầy, bén duyên với Phật pháp, cửa Phật đã cho con một chân trời rộng mở để con có thể nhìn rõ hơn và cũng để biết hơn mình phải làm gì cho tương lai và cho hiện tại.

Thuở ban đầu, e ngại vì sự kém cỏi của mình, nhìn những cô chú, huynh đệ xung quanh ai cũng thật giỏi giang, con thầm mong một ngày nào đó, mình cũng được như vậy. Càng nghĩ mình thua kém, con càng cố gắng hơn, tranh thủ những lúc rảnh rỗi để tìm hiểu thêm giáo lý, bù đắp cho lỗ hổng kiến thức mà mình chưa có được. Thật không dễ khi giữa cuộc sống đầy bận rộn, lo toan, có một chút nào đó ngồi tĩnh lặng để suy nghĩ, nghiền ngẫm những điều mình đã học được, không biết tự bao giờ, từ những điều thật bình thường, thật giản dị, qua những lời dạy, những câu chuyện của Thầy, con đã hiểu thêm những điều Phật dạy bằng khẩu giáo và thân giáo của Thầy.

Một nhà sư đã từng nói: “Để đạt bến bờ bên kia ta cần phải có một bậc Đạo Sư để làm kim chỉ nam, trên lộ trình giải thoát cho mình và cho người, giữa Thầy và trò, nếu không có sự gắn kết giữa tình yêu thương, lòng kính trọng, thì làm sao Thầy có thể truyền trao những kinh nghiệm và giáo lý nhiệm mầu của bậc Toàn Giác để người đệ tử có được phút giây an lạc!

Giáo lý của Đức Phật, qua sự truyền đạt của Thầy đã làm điểm tựa cho con để con cố gắng học tập hàng ngày và áp dụng vào cuộc sống.

Hạnh phúc thay! Con như những chú chim non mới bước chân vào đạo, Thầy là người mẹ tinh thần, đã dìu dắt con đi từng bước chân vững chãi và thảnh thơi. Con lại được chư huynh đệ hết lòng giúp đỡ và nhắc nhở những gì mình còn thiếu sót. Để đền đáp ơn nuôi dưỡng huệ mạng, con cố gắng làm những gì mình có thể, để xứng đáng là một đệ tử của Thầy, luôn trân quý và hiếu kính với Thầy là điều con tâm niệm.

Hai năm đến với Phật pháp, dù thật là ít ỏi nhưng con thật sự vui mừng, qua những bài giảng pháp của Thầy đã làm cho con có cuộc sống khác, một cách nhìn khác, một tình yêu bao la hơn mà con chưa từng cảm nhận.

Con đường con đi phía trước vẫn không hề thay đổi. Con nguyện sau mỗi ngày, tâm Từ bi của mình sẽ được thêm nhiều hơn, nguyện cho mọi người sẽ có duyên nhiều hơn với Phật pháp. Nguyện cho Thầy con và tất cả những vị Thầy mà con hữu duyên được gặp gỡ luôn được an vui, khỏe mạnh để tiếp tục con đường hoằng dương Phật pháp.

Trung Sương

Tin khác

Cùng chuyên mục