Tuyết thu

658
Tu Viện Bích Nham nằm trong vùng Hudson Valley của Tiểu bang New York

  Tôi về thăm lại Bích Nham trong một ngày tiết Thu, gió mát se lạnh.  Trời vào Thu, những chiếc lá chín trên cành đua nhau khoe sắc vàng, đỏ óng ánh. Duy lá Thông, vẫn xanh màu lá vốn dĩ của nó.

Tôi bách bộ giữa hai sư em Thi Nghiêm và Bội Nghiêm. Tôi lắng nghe tiếng suối reo, lắng nghe đàn chim hót líu lo trên cành như “đón người lữ khách trở về!”Tôi lắng nghe sự chia sẻ của các em. Thỉnh thoảng chúng tôi cười vang và… tay vẫn siết chặt tay! Sư em Bội Nghiêm nhắc khẻ : “Sư cô ơi, nhớ thở!” Tôi mỉm cười và hít thở thật sâu, tận hưởng không khí trong lành của núi rừng, và của gió Thu. Bất chợt, những bông tuyết trắng rơi. Bông tuyết đã điểm xuyết cho lá thông mang sắc áo mới. Núi rừng mùa Thu đã đẹp lại càng đẹp hơn với bốn gam màu xanh, vàng, đỏ, trắng tô điểm. Một ý nghĩ thoáng qua: “Chúng tôi đang tận hưởng tiết Thu hay tuyết Thu?”Phải chăng đây là những bông tuyết giao mùa giữa Thu và Đông, hay thiên nhiên đã chuyển mình? Sự chuyển mình của thiên kéo theo một cái nhìn mới trong tâm hồn. Bốn gam màu “Tuyết Thu” tượng trưng cho con người, cuộc sống, trí tuệ và trái tim. “Một con người có trí tuệ và tài năng thì cần có một trái tim nhân ái để xoa dịu những vết đau trong cuộc đời.” – phải không các em?

Tâm Trí