Tưởng niệm ân sư

649

  Kính bạch Giác linh Thầy,
Đã 20 lần tưởng niệm Thầy viên tịch, lần thứ 20 này con xin mạo muội quỳ trước Giác linh Thầy dâng lời tưởng niệm Ân sư.

Hơn 45 năm trước, khi con được bái kiến Thầy, con còn là chú tiểu ngây thơ ở tuổi 15. Tuổi 15 thời đó không phải khôn ngoan, già dặn như bây giờ, tuổi ngây ngô và ngớ ngẩn làm sao ấy. Gặp được Thầy con vừa mừng vừa sợ, đối diện với Thầy con không nói thành lời, trong con Thầy là một vị Sư rất lớn, rất giỏi, rất hiền lành, có hàm ẩn một đạo lực uy nghi nhưng đầy thương kính. Thầy hỏi con mấy tuổi, con thưa mới bắt đầu 15 tuổi, Thầy hỏi con thuộc Kinh hết chưa? Con thưa: “Dạ con thuộc hai thời công phu và bốn cuốn Luật rồi.” Thầy gật đầu và nói sẽ cho con học lớp Sơ đẳng buổi chiều và buổi sáng học trường Kiều Đàm. Con “Dạ” và lạy Thầy đi xuống.

Những khoảnh khắc khó quên nhất của đời con đó là một hôm, con đang học trong lớp Hán văn của Thầy Chơn Lạc. Từ lớp học đi ra, Thầy nhìn con và gọi vào phòng phụ với chị Tuyết làm thị giả cho Thầy. Nghe Thầy dạy, con run sợ vô cùng: “Chết rồi! Làm thị giả là ở gần Thầy, chắc tắt thở quá!” Con lúc đó quá khờ dại và nông cạn, không biết gần Thầy là phước. Thế rồi, con dần quen với công việc và được Thầy chỉ dạy rất tận tình, chu đáo, từ lời nói đến hành động, từng oai nghi, tế hạnh nhỏ. Thầy rất nghiêm và không nói nhiều, việc gì làm chưa vừa ý Thầy, con nhìn ánh mắt Thầy rất nghiêm là biết mình đã làm chưa đúng. Thầy không nói, nói một lần nghe không rõ, không lập lại lần thứ hai. Có một lần, Thầy đau răng, nói không rõ, con đứng quá xa nên không nghe được Thầy nói. Con thưa: “Thưa Thầy, con không nghe rõ ạ!” Thầy nói: “Ra ngoài sân, đưa mặt lên hỏi ông Trời: Thầy tôi mới nói gì?” Con quá ngây ngô tưởng thật, chạy lên sân thượng, nhìn lên trời. Thầy nhìn ra song cửa, gọi con vào và nói: “Cái con khùng!”

Thầy không bao giờ khen ai dù làm được việc, chỉ mỉm cười khi vừa ý. Từ thuở nhỏ, con đã hầu Thầy, làm công chuyện bên Thầy. Có lần Thầy nói: “Như Tâm lấy quyển sổ nhỏ ghi hết những công việc hằng ngày Thầy chỉ dạy cho Thầy xem.” Con vô tư kể lể mọi thứ và kể luôn là cạo gió và nhắc Thầy đi tắm. Thầy nói: “Thị giả là phải làm những chuyện đó, con kể như sớ táo quân vậy?” Thầy cười, con cũng cười. Thuở 15, 16 sao ngây thơ quá, phải không Thầy? Chắc con làm Thầy buồn nhiều vì con quá khờ dại, mỗi việc con làm Thầy đều phải bận tâm chỉ dạy. Có lần con quá khờ dại: “Bạch Thầy, con nghĩ con không làm vừa lòng Thầy, để Thầy nhắc nhở hoài, xin Thầy cho con nghỉ.” Thầy dạy thâm tình: “Con còn nhỏ, cần Thầy chỉ dạy mới ở bên Thầy, quý Sư cô lớn làm việc lớn, con nhỏ làm việc nhỏ. Con làm việc của Sư cô Thái, Sư cô Ấn được không?” Con “Dạ” và từ đó không một lần dám xin nghỉ làm thị giả nữa.

Thời gian qua nhanh, con từng bước trưởng thành, Thầy cho con tự làm việc, tham gia việc Giáo hội vì quý Sư lớn của con lúc đó mỗi người lãnh mỗi phận sự, trách nhiệm ở xa: Hải Vân, Phổ Đà, Đại Tòng Lâm… Thầy nói ra làm việc là bồi công lập đức, đại lao cho Thầy, cho những vị lớn, con cần phải học hỏi kiên nhẫn, hy sinh nhiều mới có phước; tự mãn, kiêu ngạo… sẽ tổn phước. Những lời chỉ dạy thật thâm thúy mang đầy từ bi và trí tuệ đó con mang theo suốt cuộc đời.

Rời quê hương, xa Thầy, xa chùa, xa huynh đệ trong lúc Thầy tuổi cao sức yếu con đau xót vô cùng. Nhưng thật tình con muốn trải nghiệm chính mình, con muốn kiểm tra lại mình khi không có Thầy nơi đất khách, sự thực tập của con được đến đâu.
Thời gian đầu, con vô cùng bỡ ngỡ. Vì khi ở chùa, làm việc gì con cũng có Thầy sát cánh chỉ dạy và đôi khi con ỷ vào Thầy, không tự phát huy hết khả năng của mình. Bây giờ, tự làm Phật sự, con mới thấy lời Thầy dạy thật giá trị.

Từ đó đến nay gần 30 năm trôi qua, con đã trưởng thành, có chùa, có đệ tử, với bao nỗi thăng trầm trong cuộc sống, và cũng từ đấy những lời chỉ dạy bằng thân giáo, khẩu giáo của Thầy, con luôn ôn lại và áp dụng vào Phật sự, nhờ vậy con thấy có kết quả. Những gì con có được hôm nay, đều từ nơi Thầy mà có, gương Thầy mà ra.

TKN. Như Tâm