Tri ân người khai sáng

305

  Tinh thần tri ân và báo ân luôn được Đức Từ Phụ răn dạy mỗi người Phật tử, là một người cầm bút cộng tác với tờ báo Tiếng nói của Nữ giới Phật giáo Việt Nam, điều đó càng thấm nhuần qua những bài phóng sự qua mỗi kỳ báo.

Bậc cổ đức đã nói: “Sanh ngã giả phụ mẫu, thành ngã giả Sư trưởng”, trước khi đến với Đặc san Hoa Đàm, tuy từng cộng tác với một số tờ báo như Hoa học trò, Thế giới văn hóa… từ một cậu học trò chuyên văn tập tành viết báo, nhờ sự chỉ bảo tận tình của nhà báo Trịnh Võ Trung Nghĩa, cựu phóng viên báo Tuổi trẻ, tôi dần dần khẳng định phong cách viết phóng sự của một “nhà báo trẻ” nghiệp dư.

Trong cuộc sống của chúng ta, mấy ai đạt được thành công mà không trải qua khó khăn gian khổ, cũng chẳng ai đạt được thành công mà không phải “đổ mồ hôi, sôi nước mắt”. Phật còn mang tám nạn huống chi người sao tránh khỏi tai ba? Cứ ngỡ rằng mọi việc sẽ thuận buồm xuôi gió khi tốt nghiệp ra trường, vạn vật đều phải khuất phục dưới uy lực đồng tiền, dù biết đó là thứ phù du, nhưng nó đủ sức nuôi sống anh theo đuổi ước mơ. Cứ ngỡ trên con đường mưu sinh, bạn bè là người đồng hành trên mọi chặng đường, nhưng do thiếu thận trọng mà quên rằng ở đời mọi vật kể cả loài người đều là “con dao”. Nếu mình biết sử dụng, nó sẽ mang đến cho ta nhiều lợi ích bằng bất cẩn nó là thảm hại, nguy khốn cho mình. Chỉ vì đạt đến mục đích thăng quan tiến chức, bao người đã không ngần ngại loại bạn ra khỏi cuộc chơi.

Vạn sự do duyên khởi, khi hội đủ duyên lành, người viết đã bắt đầu cộng tác với Đặc san Hoa Đàm. Từ một người chưa từng tiếp xúc với danh từ Phật học, được sự chỉ bảo giảng dạy tận tình của Ni sư Thích Nữ Như Nguyệt – Thư ký tòa soạn, tin tưởng giao phó phụ trách chuyên mục giới thiệu Tự viện Ni thuộc chuyên trang Nữ giới của Đặc san Hoa Đàm, người viết càng tin tưởng:

Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
Thiên hạ hà nhơn bất thức quân.

Chỉ cần ta tinh tấn trên công việc Ban Biên tập giao phó sẽ không phụ câu nhắn nhủ của người giáo già, chủ nhiệm lớp chuyên văn trường Gò Vấp khi chúng tôi tốt nghiệp Trung học Phổ thông.

Đã mang tiếng sống trong trời đất
Phải có chút danh gì với núi sông.
                                                                          (Thơ Nguyễn Công Trứ)

Ngày hôm nay, lại một mùa Hiến chương Nhà giáo lại về! Khi ngồi viết lên đôi dòng cảm nghĩ, làm sao tôi có thể nào quên ai tạo ra hình hài cho mình? Ai đã nuôi dưỡng và đã chắt chiu cho mình khôn lớn hôm nay? Song thân và đại gia đình chính là móng nền cho mình cơi tầng tìm sức sống, người thầy mang đến cho ta hành trang tri thức. “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, xin tri ân hai người “thầy” đã giảng dạy cho người viết trên con đường báo chí. Nhớ lời cổ đức: “Thủy lưu đáo hải, diệp lạc quy căn”, xin cha mẹ thầy cô nhận lấy tấm lòng tri ân, tri ân người khai sáng đã giúp người viết tiếp tục con đường góp phần đưa Phật pháp đến với những người khao khát quay về với chân lý của ánh đạo vàng chói rọi.

Tuấn Kiệt