4.8 C
London
Sunday, December 5, 2021

Trăng chưa tròn (*)

HĐ  Mới ngày nào còn lơ mơ đi ngang cổng chùa, tôi may mắn gặp bậc Thầy khả kính thành chú tiểu. Gần được Thầy, thấy vui hơn! Những bài pháp nhỏ, những câu chyện về Tôn giả La Hầu La khi còn là một chú tiểu, gieo vào lòng tôi một nỗi niềm đồng điệu, vì thời Phật cũng có chú tiểu như mình. Những bài kinh sáng chiều như gột rửa tâm tư nhớ Mẹ thương Cha, tôi dần quên đi chiếc áo hồng, xanh, quên đi chiếc lược, cái kẹp thời còn để tóc, thay vào đó là tấm y màu vàng của tuổi hai mươi, như tô điểm thêm nét trang nghiêm cùng với gương mặt trong sáng. Chẳng bao lâu, tôi bắt đầu sanh khởi các cảm thọ khác, sanh khởi những ước muốn khác. Một lần nọ, xảy ra chuyện xích mích với huynh đệ chung phòng, tôi lại muốn hơn, muốn được Thầy nói phần thắng về mình.

Lần đó, tôi được Thầy kể cho nghe câu chuyện về hai vị Tỳ Kheo. Một vị vì cho rằng mình giỏi hơn, mình luôn đúng, có thể tự tu tập nên không tuân theo những học giới mà Phật dạy. Đức Phật quở vị Tỳ Kheo này không xứng đáng bậc Thánh. Còn vị Tỳ Kheo kia vì tin theo Phật, cố gắng tu tập những gì Phật dạy nên không bao lâu vị này thành tựu bốn tầng thiền.

Tôi liền hỏi: Bạch Thầy, vậy Phật sẽ xử vị Tỳ Kheo ấy thế nào?

Thầy dạy: Nếu phạm tội, không thành thật nhận tội, sân giận, bất mãn, cố ý né tránh thì không được giải tội. Còn ai thấy có lỗi nhanh chóng nhận tội, mong cầu được sám hối, mọi người hoan hỷ sẽ được giải tội nhanh chóng. Một trường hợp khác, nếu bất mãn đến trong lòng còn một ít lòng tin với Tam bảo, mọi người vì thương xót, muốn nuôi dưỡng cho hạt giống Bồ-đề không bị đoạn diệt nên không kết tội.

Tôi nghe xong vội quỳ xuống, xin sám hối.

Tôi nói: Con không muốn vì né tránh không nhận tội mà không được giải tội. Con cũng không muốn mọi người không xử con vì thương xót bảo vệ hạt giống Bồ-đề của con mà cho qua chuyện này. Con muốn sám hối, con muốn được giải tội! Tôi nói trong nước mắt.

Thầy tôi dạy tiếp: Ngày nay, người theo Phật rất nhiều, điều kiện học pháp được thuận lợi; người tin kính Tam bảo cúng dường ngày càng đông hơn. Các con cũng vì đó mà phát sanh những pháp hữu lậu, mong được quyền lợi, được danh xưng… nhưng con đâu biết, học pháp đã một thời gian khá dài mà không để tâm, không tác ý, không để tâm tư niệm, không nghe pháp với hai tai sẵn sàng, sẽ làm cho các loài hữu tình thối thất, kinh pháp bị diệt mất, các học giới phải chế nhiều hơn để theo kịp các pháp hữu lậu hiện khởi nơi con.
Lúc này, tôi thấy mình như một tội nhân, là người góp phần làm hư hoại ngôi nhà Chánh pháp, tôi càng khóc nhiều hơn.

Thầy tôi lại ân cần kể câu chuyện: “Lương chủng mã”. Lương chủng mã là con ngựa giống tốt. Lúc còn nhỏ, được huấn luyện vì chưa quen với dây cương nó nhảy chồm, nhảy ngược, chống cự. Rồi người Thầy dạy ngựa cố gắng huấn luyện thường xuyên cho nó thuần thục. Khi quen dây cương rồi, lại tiếp tục tập cho nó đi diễu hành, đi vòng… cho đến khi thuần thục, điều mã sư lại dưỡng cho ngựa có sắc vóc đẹp, trang sức… đến khi xứng đáng với bậc Vua Chúa, thì trở thành báu vật của Vua, được liệt vào ấn tướng của Vua.

Con biết không, người xuất gia cũng vậy, phải thành tựu các pháp tu tập mới đáng được kính trọng, cúng dường, chắp tay, là bậc phước điền vô thượng ở đời.

Con đó, rất giống con lương chủng mã này!

Sau lần đó, tôi chuyên tâm tu tập, giữ gìn oai nghi giới luật. Vì muốn giữ hình ảnh nghiêm trang của một người tu trong các thời, ước muốn mình trở thành pháp khí Phật giáo, xứng đáng Sa môn hạnh nên mỗi việc tôi làm đều cân nhắc, cố gắng, tinh cần.

Hôm nay, học kinh Trung bộ, đọc kỹ những pháp Đức Phật từng dạy, như gặp được suối nước mát trong. Tôi thầm nghĩ, trên bầu trời kia giờ đây tuy trăng chưa tròn, nhưng tôi biết cứ cố gắng, kiên trì rồi một ngày khi thời tiết nhân duyên đầy đủ trăng sẽ tròn.

Nhựt Thoại


  • Câu chuyện này dựa theo bài kinh 65 – Kinh Bhaddali, thuộc kinh Trung bộ. Toàn bài nêu 13 tiến trình của một hành giả tu tập. Tiến trình thứ 14 là thành tựu giải thoát.Ẩn dụ “Trăng chưa tròn”, lấy ý trong bài kinh Trung bộ 142 – Kinh Nandaka. Đức Phật dạy: Người chưa chứng đắc, khi nghe pháp sanh hoan hỷ ví như trăng ngày 14 chưa tròn. Trăng của ngày 15, ngày Bố tát (tụng Giới) luôn tròn: Ý nói khi thực hành pháp đủ, sẽ chứng đắc, thành tựu giải thoát.
TIN KHÁC
TIN LIÊN QUAN