5.7 C
London
Monday, December 6, 2021

Trân quý những nhân duyên còn lại

  Có những tình người mà với chúng ta, lúc khó khăn “cái tình người ấy” lại đậm nghĩa đến lạ thường. Chưa bao giờ đi học xa Thầy Tổ mà được an toàn như lúc này. Sài Gòn bệnh nặng không thể gồng gánh con dân vào lòng. Từ khắp nơi người ta đưa nhau về quê hương xứ sở. Ba Má con cũng bị kẹt ở vùng dịch hai tháng, hàng ngày mong ngóng được về quê, làm con cũng nao nao trong lòng, cảm giác sợ mất người thân đến lạ. Thế rồi Ba Má cũng được chạy xe máy gần 500km để về tới Phú Yên. Chỉ còn mình con ở lại vùng dịch, vì đó là nghĩa vụ để tránh lây lan dịch bệnh.

Ở lại cũng nhớ chùa, nhớ Thầy nhưng con nhận được ân tình rất lớn từ mái trường Học viện Phật giáo Việt Nam tại TP. HCM. Ba tháng hạ An cư, ngoài kia mỗi ngày mấy chục ngàn ca dương tính, người mất cũng dần cao, người dân thiếu lương thực trầm trọng, bao cảnh tang tóc khi virus gọi tên. Ấy vậy mà, tại Học viện với số lượng Tăng, Ni đông như thế, nhưng luôn được Hòa thượng Viện trưởng, Hội đồng Điều hành, quý Sư Ban Quản viện lo cho chúng con thật chu đáo. Từ dụng cụ thuốc men, tiêm vaccine, rồi được tu, được học, được cùng Đại chúng phục vụ người dân vùng dịch ở địa phương những phần cơm đạm bạc và nhu yếu phẩm cần thiết. Những lúc cùng nhau bốc mấy chục tấn rau củ, cùng lựa rau, rồi phân chia, vào gạo,… kỷ niệm ngày chống dịch cùng nhau sẽ là hành trang cho con biết trân quý những nhân duyên còn lại, biết yêu thương sự sống, biết nỗ lực nhiều hơn.


Cũng có lúc Sư Quản viện lo Chúng thiếu thức ăn, nhưng để Chúng yên tâm, Sư luôn động viên, nhắc nhở: “Trong thời gian này, nếu có thiếu rau củ, Đại chúng hoan hỉ có gì ăn đó. Nhưng nơi đất già-lam có Tăng chúng lưu trú học tập sẽ được Long thần Hộ pháp chở che. Đại chúng hãy cùng nhau tu tập và nhất tâm nguyện cầu sẽ qua thôi!” Quả thật là như vậy, Đại chúng chuyên cần, tinh tấn mọi thuận duyên đều đến. Từ ngày bùng dịch tới giờ, mọi sinh hoạt được quý Sư cùng các vị Mạnh Thường Quân hướng về Học viện. Đại chúng có lương thực để dùng, sức khỏe ổn định, việc học tập vẫn tiếp tục qua hình thức online. Nơi đây, chúng con nhận được ân tình từ những bậc Tôn túc, đó là hạnh nguyện tiếp nối của quý Ngài cho thế hệ măng non. Chúng con không những được trau giồi kiến thức Phật học mà còn được rèn luyện nhiều kỹ năng và kinh nghiệm sống. Nhất là sống trong lòng Đại dịch, mỗi người tự xây dựng cho mình nội tâm vững vàng, trong khó khăn mới thấy đâu là hạnh phúc, nhờ mộng mị hôm nào đưa ta về tỉnh thức.


Đúng thế, khi mà tình người vẫn còn đó, ý chí vẫn còn đây thì khó khăn nào cũng đi qua, đại dịch nào cũng đẩy lùi. Con người sẽ trở về cuộc sống ổn định, ấm no tự do và hạnh phúc. Ánh sáng Phật pháp sẽ soi rọi đến những ai biết quy hướng và tin nhân quả. Trận đại dịch đi qua, những người còn ở lại sẽ viết tiếp trang sách cuộc đời cho những người ra đi khi còn bao điều dang dở.

Cứ an nhiên vì đời là cõi tạm
Thác là về nơi cội kiếp lai sinh
Hãy vui lên cho mỗi ngày rạng rỡ
Dại khờ chi tự làm khổ chính mình.

 

Dung Thiền

TIN KHÁC
TIN LIÊN QUAN