Tình thầy

1142

con, bằng đôi dòng chữ này xin gửi đến con lời chúc mừng an lành và trí tuệ.
Đã từ lâu đối với con, Thầy vẫn chưa phải là người đủ trách nhiệm chu toàn cho con hướng đi. Tuy nhiên, Thầy vẫn chưa làm điều gì để con oán trách, có chăng là những lời dạy răn mà qua đó những khía cạnh muôn mặt của tình người là lũy tuyến, là mặc cảm, là hố sâu, đưa con xa rời quá khứ.

Từ những chặng đường đã kinh qua, Thầy không trách con cũng không giận hờn điều chi cả. Song, Thầy khuyên con với đôi mắt tuệ giác hãy phân tích và tự trách mình là tiên quyết vậy. Dù rằng bậc Cổ đức đã nói: “Sanh ngã giả phụ mẫu, thành ngã giả Sư trưởng”, nhưng không phải chỉ hiểu hững hờ, nông cạn, để rồi con sẽ trở thành cuồng tử quên mất tổ tông.

Ý thức hệ duyên sinh của đạo Phật chưa bao giờ tách rời bản ngã với tha nhân và trong cộng đồng sinh hoạt của xã hội, cái gương tốt nhất vẫn là tha nhân đó con ạ! Thế nên:

Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
Thiên hạ hà nhân bất thức quân.

Nhưng con ơi! Ai tạo ra hình hài cho con đó? Ai đã hoạn dưỡng và chắt chiu cho con khôn lớn hôm nay? Song thân và gia đình chính là móng nền cho con cơi tầng tìm sức sống, thế nên dù ở thân chư Phật và Bồ tát hiếu nghĩa vẫn vẹn tròn, rồi cổ đức lại nói: “Thủy lưu đảo hải, diệp lạc quy căn”, là nói lên ý ấy vậy.

Với con Thầy luôn tin tưởng những khổ ải vừa qua là bài học vô giá cho con chiêm nghiệm cuộc đời và thẳm sâu vào chân giá trị của nó. Thất bại hay thành công, ta không dự đoán được. Phật còn mang tám nạn huống chi người sao tránh khỏi ba tai? Cho nên, ở con chưa phải là lầm lỗi đáng trách, nhưng không vì thế mà con lại khinh thường. Bạn bè cũng rất cần cho con trong mọi lĩnh vực nhưng con nên thận trọng vì ở đời mọi vật kể cả loài người đều là “con dao” vậy. Nếu con biết sử dụng nó sẽ mang đến cho con nhiều lợi ích, bằng bất cẩn nó là thảm hại, nguy khốn cho con.

Này con, Thầy không dám lên tiếng “Thầy đời” để vẽ cho con đường đi, nẻo bước. Tuy nhiên, con vẫn xem Thầy như mẫu người bất hạnh và hơn năm mươi năm trong đạo pháp, lằn mức kinh nghiệm của Thầy vẫn khái quát hơn con. Đường con đi, Thầy đã giẫm, đường con tới Thầy đã qua. Ôi! Nhọc nhằn, chua cay quá. Làm sao con hiểu được khi tâm mình chưa thấu lẽ hư vô và ánh mặt trời không xuyên qua khỏi lòng chậu úp.

Con hỡi! Hãy tự cứu lấy mình, không ai thương con bằng chính con “ẩm thủy lãnh noãn tự tri”. Đời con dài, tương lai đang phát khởi, trong hướng đi đã định, Thầy khuyên con nên cân nhắc thẩm soi. Nếu quyết tâm tu hành phải cẩn ngôn, lập nguyện, tín hạnh viên dung. Ngoài ra, còn phải “tiến thoái chừng mực để góp phần tô điểm thành nhân”. Lý tưởng là chân trời, là “nhiệm thế” mà hành trình qua nó cái “hiện thể” của con phải bị tiêu diệt, có như thế mới xứng đáng là trang Thích Tử.

TKN. Như Như