Tình thầy trong cửa Phật

422

  Rời bỏ cuộc sống bôn ba của thế gian, năm hai mươi tuổi, con bước chân vào chùa, nguyện noi theo đức hạnh của Đức Từ Phụ. Mọi người đều cho rằng đó là chốn bình yên, nơi tìm về sau những ngày mệt mỏi và an tịnh tâm hồn. Con cũng vậy, chùa là nơi cho con cảm giác ấm áp và an yên.

Từ nhỏ con đã quen với cuộc sống bên gia đình, quen với thói quen của thế tục rất khó có thể thích nghi với cuộc sống Thiền môn. May thay nhờ Thầy, người mẹ thứ hai trong đời đã giúp đỡ và dẫn dắt con đi trên con đường đạo, một con đường không phải dễ đi. Đôi lần con vấp ngã, khó khăn, hụt hẫng cứ tưởng chừng như không thể vượt qua, không thể đứng dậy, vì tạp khí ngoài đời sâu dày. Thầy lại đến vỗ về, thông cảm, dùng phương tiện và kinh nghiệm để sách tấn và động viên con. Thầy dạy: “Ở nhà, là con của gia đình; bây giờ vào chùa, con giống như con của Thầy. Thầy không đặt những định kiến, áp đặt cho con hay hình thức ra lệnh. Thầy là người đi trước để hướng dẫn cho con tu tập, chia sẻ cho con bài học của Thầy đã trải nghiệm mong muốn con đường con đi được thành tựu, không gặp những trắc trở như Thầy; vừa là người mẹ để giúp đỡ dìu dắt con, giúp con hiểu được thế gian là vô thường, quyết tâm lìa bỏ; là người chị để an ủi, động viên lúc con yếu lòng; vừa là người bạn để cảm thông và lắng nghe, hiểu con hơn, xoa dịu những vết thương sau mỗi lần vấp ngã.”

Ôi! Tình thầy bao la vô bờ bến, không thể dùng ngôn từ nào diễn tả hết về hạnh đức hy sinh của Thầy, một đời lo cho thế hệ mai sau. Tuy Thầy không hoàn hảo như Hiền Thánh nhưng trong tâm con, Thầy luôn là người tuyệt vời nhất. Trên thế gian, thầy đã không còn hiện hữu nhưng những lời dạy của Thầy vẫn vang vọng trong hư không về vô thường, khổ, không, vô ngã. Là đệ tử, người đội ơn của Thầy, con xin nguyện cố gắng tinh tấn tu tập để hoàn thành tâm nguyện mà Thầy đã giao phó, chèo chiếc thuyền Chánh pháp, một lòng hồi hướng cho Thầy, thành tựu quả Vô thượng Bồ đề, cứu độ chúng sanh.

Hạnh Liên