Chủ Nhật, 29 Tháng Năm 2022
Phật học Tịnh Độ trang nghiêm

Tịnh Độ trang nghiêm

HĐ  Trong khoảng không gian vô cùng và thời gian vô tận, chẳng phải chỉ có cõi Ta bà của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni làm giáo chủ mà có tam thiên đại thiên thế giới, trong mỗi thế giới thời có một vị Phật làm giáo chủ. Vào thời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, Ngài ngự tại vườn ông Cấp Cô Độc ở nước Xá Vệ, lúc bấy giờ Thính chúng có 1.250 vị Tỳ-kheo. Ngài đã giới thiệu về thế giới của Đức Phật A Di Đà. Khi Ngài giảng thuyết kinh A Di Đà, thời chư Phật ở sáu phương: Đông, Tây, Nam, Bắc, phương trên và phương dưới, đều dùng tướng lưỡi rộng dài mà tán dương khen ngợi công đức của Đức Phật A Di Đà.

Cõi nước trang nghiêm ấy Di Đà
Lời khen ca ngợi của Thích Ca
Chín phẩm sen vàng nương thân gá
Tiếp rước vong linh đến liên toà.

Vô lượng chư Phật ba đời (Quá khứ, Hiện tại, Vị lai). Đức Phật A Di Đà ứng hoá thân thù thắng hơn cả. Về Phật quả, Phật tánh, thì chư Phật đều đồng nhau. Vì vị Phật nào cũng đủ mười danh hiệu (Như Lai, Ứng cúng, Chánh biến tri, Minh hạnh túc, Thiện thệ, Thế gian giải, Vô thượng sĩ, Điều ngự trượng phu, Thiên nhân sư, Phật Thế Tôn). Nhưng về ứng hoá thân của Đức Phật A Di Đà vốn có sai khác. Vì cơ cảm của chúng sanh cần cầu đến Ngài, mong được tiếp dẫn về cõi nước của Ngài (theo hạnh nguyện 18-19-20, trong 48 lời nguyện của Đức Phật A Di Đà). “Lúc Tôi thành Phật, thập phương chúng sanh muốn sanh về cõi nước của Tôi, nhẫn đến chỉ niệm mười niệm chí thành, lúc lâm chung, nếu Tôi chẳng cùng Đại chúng hiện thân đến trước người đó để tiếp dẫn. Chúng sanh không được toại nguyện sanh về nước Tôi, thì Tôi không ở ngôi Chánh giác.” (Phật học phổ thông, HT. Thích Thiện Hoa). Đó là sự thù thắng ứng thân của Phật A Di Đà.
Quang minh của Phật A Di Đà chiếu khắp mười phương, nên Ngài có mười hai biệt hiệu như trong Đại bổn kinh diễn tả:

“Vô lượng quang
Vô biên quang
Vô ngại quang
Vô đối quang
Diệm vương quang
Thanh tịnh quang
Hoan hỷ quang
Trí huệ quang
Nan tư quang
Bất đoạn quang
Vô xứng quang
Siêu nhật nguyệt quang.”

Thọ mạng của Đức Phật A Di Đà sống lâu vô lượng, vô biên, vô số kiếp. Còn thọ mạng của Chư Phật ở mười phương phần nhiều từ 100 tuổi đến 1.000 tuổi như Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thị hiện ra đời thuyết pháp giáo hoá chúng sanh, chỉ có 80 năm, Ngài bèn thị tịch nhập Niết bàn.

Về cõi nước của Đức Phật A Di Đà cực kì trang nghiêm, thuần vui thanh tịnh, không có mảy may khổ não.

So với cõi Ta bà gọi là cõi ngũ trược ác thế, đầy đủ các sự nhơ uế, đất đai gò nỗng cao thấp không đều. Chúng sanh trong cõi này do tham lam tật đố trói buộc hận thù đâm giết lẫn nhau, không lúc nào ngơi nghỉ. Đức Phật Thích Ca dạy rằng: “Ta bà khổ, Ta bà chi khổ thuỳ năng số”, nghĩa là ta bà khổ, cái khổ của cõi ta bà nào ai biết được!

Sự khổ thì nhiều nhưng không ngoài Tam khổ: (khổ khổ, hoại khổ và hành khổ). Bát khổ: (sanh, lão, bệnh, tử khổ, ái biệt ly khổ, oán tắng hội khổ, cầu bất đắc khổ, ngũ ấm xí thạnh khổ).

Còn ở cõi Cực lạc, nhân dân dầu là phàm, nhưng cũng trụ bậc “bất thối chuyển”, nghĩa là ở địa vị đó, tu hành thẳng tiến mãi đến khi thành Phật, không còn ngưng trệ lui sụt. Trong hàng Thánh ở nước Cực lạc bậc “Nhất sanh bổ xứ”, như Ngài Quán Thế Âm, Ngài Đại Thế Chí, Ngài Di Lặc v.v… số nhiều vô lượng, vô biên còn hàng A-la-hán cũng không tính đếm được.

Đức Phật A Di Đà có lòng Từ bi, phát nguyện rộng lớn, phóng hào quang tiếp độ chúng sanh không lìa bỏ. Do nguyện lực của Phật A Di Đà, nên những người được sanh về cõi Cực Lạc, đều từ hoa sen báu trong ao thất bảo mà hoá sanh. Nghĩa là mượn hoa sen làm chỗ gá thai mà thọ thân hình. Người vãng sanh về đó, căn cơ cao thấp không đồng, có nhiều chúng sanh do tích chứa căn lành, cũng có chúng sanh mang đới nghiệp vãng sanh, (nghĩa là tạo nhiều tội ác, nhưng lúc lâm chung nhờ minh sư, nhờ thiện hữu tri thức nhắc nhở, nhứt tâm niệm Phật, nên cũng được vãng sanh). Do đó có câu: “Cửu phẩm liên hoa vi phụ mẫu.” Trong kinh, các Ngài tạm chia ra thành chín phẩm:

Thượng phẩm thượng sanh
Thượng phẩm trung sanh
Thượng phẩm hạ sanh
Ba phẩm này là nơi cư ngụ của hàng Đại thừa Bồ tát.
Trung phẩm thượng sanh
Trung phẩm trung sanh
Hai phẩm này dành cho hàng Nhị thừa Bồ tát.
Còn Trung phẩm hạ sanh

Thuộc hạng người lúc còn sanh tiền, do tích góp phước lành mà được kết quả như thế?

Hạ phẩm thượng sanh
Hạ phẩm trung sanh
Hạ phẩm hạ sanh

Ba phẩm này, thuộc về những người lúc ở đời tạo nhiều tội ác, nhưng nhờ lúc gần lâm chung nhất tâm niệm Phật, nên cũng mang nghiệp mà được vãng sanh. Về cảnh ấy rồi, hằng ngày nghe Phật thuyết Pháp, các bạn chung quanh cũng đều tu học, đâu có điều kiện đấm đá nhau, gian manh xảo quyệt để mình tạo tội? Hằng ngày lo niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, thì tội cũ tự tiêu mòn rồi hết hẳn.
Oai lực linh thông của Đức Phật A Di Đà vô cùng, đức lành của Ngài vô cực. Chúng sanh niệm Phật liền được Ngài hộ niệm, giữ gìn cho được an ổn, không thối thất. Ngài hiện thân vô lượng đến khắp mười phương thế giới, để tiếp dẫn chúng sanh về cõi Cực Lạc, đây là nói về tâm của Phật không lúc nào quên chúng sanh. Lại không có công đức nào mà Ngài không hoàn mãn.

Từ trước đến nay vì say mê nên đã lỡ lầm tạo ra nhiều tội lỗi. Nay nhờ nghe kinh quay về nương tựa ba ngôi quý báu (Phật, Pháp và Tăng), gặp được minh sư dạy cho chúng ta những điều hay lẽ phải. Từ đó xét lại việc làm tội ác ngày xưa, chúng ta chí thành sám hối tội lỗi, nguyện từ nay trở đi không dám tái phạm, để tránh quả báo đau khổ ở kiếp tương lai. Nhưng xét lại kiếp trước, chúng ta cũng được chút phước lành, nên đời nay làm được thân người, lại được sáu căn đầy đủ. Trong kinh Đức Phật dạy rằng: “Nhơn thân nan đắc, Phật pháp nan văn.” Nay chúng ta đã được làm thân người, sáu căn đã được đầy đủ, được nghe Chánh pháp của Phật, nên chúng ta cố gắng tu tập các pháp lành, ăn chay, niệm Phật, để thân tâm luôn luôn được an ổn, chư Tôn Thiền đức thường dạy rằng: “Cái phước ở cõi Ta bà là phước báu tạm bợ, khi hết phước tất phải bị khổ đau. Chi bằng chúng ta đem công đức niệm Phật, cầu vãng sanh về Tây phương Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà, để được hưởng gia tài quí báu.” Vì A Di Đà là vô lượng thọ (sống lâu). Vô lượng quang (trí huệ sáng suốt). Vô lượng công đức (công đức gì thì cũng được viên mãn).

Đức Phật dạy rằng: “Hình ngay bóng thẳng”, nhân-quả theo nhau như bóng theo hình, không hề sai chạy. Hễ nhân tu tịnh nghiệp, niệm Phật cầu vãng sanh, kết quả là khi bỏ báo thân trược uế này, được thác chất liên hoa, nơi ao báu ở Tây phương. Cầu mong Đức Phật A Di Đà y nơi bổn nguyện. Ngài hiện thân sắc vàng, tướng hảo quang minh, cùng hàng Tứ chúng đến tiếp dẫn vong linh. Nhờ ánh quang minh của Ngài, mà thần thức thoát khỏi tăm tối, tâm không mê muội điên đảo, liền thẳng đến ao sen thất bảo. Hằng ngày được nghe Phật thuyết pháp, liền ngộ lý Vô sanh, chứng bậc “Bất thối chuyển” thoát hẳn sanh tử luân hồi.

An vui chân thật cảnh Chơn thường
Không thương, không ghét, chẳng vấn vương
Khổng tước, Ca lăng, hoà điệu nhạc1
Âm vang ca ngợi Đấng Pháp Vương.

Ngài Lục Tổ Huệ Năng dạy rằng: Đức Thế Tôn nói Kinh A Di Đà, tiếp dẫn chúng sanh về cõi nước Cực lạc, rõ ràng cõi ấy cách đây chẳng xa. Nếu luận về hình tướng về số dặm, thì có mười muôn tám ngàn. Trong tâm chúng ta cũng có mười điều (thân tam, khẩu tứ, ý tam). Nếu biết tu mười điều ấy, không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm… tức là chúng ta đã thực hành thập thiện, nghiệp đạo, khi chết được sanh lên cõi Trời. Còn tám ngàn dặm chỉ cho Bát Chánh đạo. Khi mình có Chánh kiến thì tà kiến bị đẩy lùi. Chánh tư duy là suy nghĩ Chân chánh v.v…

Muốn sanh về cảnh giới của Đức Phật A Di Đà tuy rất dễ, nhưng chúng ta phải lập thệ, lập nguyện cho vững chắc, thực hành giới luật thanh tịnh. Nguyện tinh tấn tu học để chuyển hoá phiền não khổ đau, thực hành hạnh tự lợi, lợi tha của Đại thừa, làm được như thế là chúng ta đã sống được phút giây an lạc trong hiện tại. Niết bàn ngay đây, chẳng đợi kiếp lai sinh.

TKN. Phước Giác



  1. Các loài chim ở cõi cực lạc.

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!