Tiếng vọng ngày qua

375

  Việt Nam, mảnh đất hình cong chữ S đã muôn đời vang ca non nước hữu tình, rừng thiêng núi biếc.

Từ xa xưa, và mãi ngàn sau, bậc cha ông dựng nước và giữ nước, thây phơi, xương trắng máu đào thấm biếc rừng xanh.

Thế nên, bất cứ việc làm nào của những người đi mờ lối đều có chung mẫu số kiên trì, hy sinh, gắn kết nghĩa nhân. Nói khác hơn, qua giáo điển mỗi người đều có nhân duyên kỳ đặc hay số phận an bài, xa gần không chung lối bước.

Dân tộc Việt Nam luôn trĩu nặng ân tình, chưa bao giờ nhạt phai quá khứ, mười tám đời Vua Hùng gợi lại cho thế nhân niềm tôn kính thuở hồng hoang và tiếp nối vua quan, bao cái thế anh hùng cổ kim lai vãng.

Thảo nào, khi mới chào đời đứa trẻ nào cũng mang tiếng khóc ban đầu mà ra:

Khóc vì nỗi thiết tha sự thế
Ai bày trò bãi bể nương dâu
Trắng răng đến thuở bạc đầu
Tử sinh kinh cụ làm nao mấy lần!

Đời là bể khổ, mà cũng là chiến trường cho mọi người đấu đá nhau để bảo lưu dốc sinh tồn giữa mình và tha nhân. Đứng về một góc nhìn khác nhau, bức tranh nhân loại đa sắc màu từng bay qua làn tên mũi đạn, dù ngoại chiến hay nội bang cũng gieo nhiều tang thương dâu bể!

Là một con người nơi trần thế, trong sinh hoạt đời thường, chắc chắn không một ai tránh khỏi chuyện thị phi, nhưng sự khôn ngoan ở đây là biết giữ cho mình những gì đáng trân quý để khỏi ân hận về sau.

Trăm năm bia đá thì mòn
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.

Xưa và nay, tình cảm con người không thay đổi, có chăng chỉ là sự phát triển trổ nóc của khoa học, đã biến xã hội và con người có lắm trò đời đổi trắng thay đen, nhưng chắc chắn nét đẹp trinh nguyên vẫn là đỉnh núi cao chất ngất.

Ngày nay, nét đẹp thiên nhiên bị biến dạng thay hình theo kinh tế của thời đại như: khai thác đá, phá rào…, kể cả dòng chảy của biển khơi, sông hồ kinh rạch cũng tắc nghẽn với suối nguồn tinh nguyên mầu nhiệm, dẫu thời gian bao đời có xóa đi nhiều dấu tích, nhưng với tình cảm và kỷ niệm lối sống ngàn xưa khó phai mờ cho đàn hậu tấn.

Lão Tử nói: “Họa là chỗ dựa của phúc – Phúc là chỗ ẩn của họa”, thì vào biển Phật pháp – lấy đức tin làm căn bản. Vượt dòng sanh tử – lấy giới luật làm thuyền bè. Từ đó, cảm nhận ngút ngàn kiếp sống chơi vơi, trực nhận xa khơi chiếc thuyền từ bi của Đức Phật phiêu mờ trên biển cả cứu độ nhân sinh, hình ảnh này và tiếng vọng bóng thời gian, dẫu ngàn ngày qua mau, tâm tư nhân loại chẳng nhạt nhòa mà từng phút giây ký ức mãi mơ về quá khứ, thuở sóng gió bạt ngàn trầm mặc của thiên nhiên, muôn đời của Thầy tổ, cha ông mãi âm vang theo dấu bước.

Ngày nay, những Ni sinh đi mở cõi, trang bị cho mình dũng khí của tâm, bao gồm trạng thái “tinh thoáng” trồi lên rồi mất đi nhanh, vì sinh ra để tạo nguồn của nó và mất đi để trở thành lối vào của nó. Ví như dòng nước nhận phù sa, mênh mông trải khắp, nuôi lớn ruộng đồng hoa trái, rừng cây…

Cũng thế, từ những ngôi chùa cổ kính, hoang sơ gần ngàn năm tuổi thọ, những bàn tay bé nhỏ, dịu mềm của chư Ni đang đảm nhận đã chở đầy sinh khí, hoành tráng bên dòng sông êm ả, lững lờ hay hiên ngang cùng vầng dương tỏa sáng nắng vàng nuôi ngàn cây nội cỏ.
Niềm vui không tả xiết, âm thầm lặng ngắm mây bay, trân trọng với bao hy sinh chở đầy nhiệt huyết, tuy không thốt nên lời nhưng tận đáy lòng niềm cảm kích đan xen nhiều mơ ước, từng thế hệ tiếp nối sẽ dẫn nước sông Hằng ngập tràn nuôi ruộng lúa, cánh đồng xanh, đỉnh Linh Sơn vang dội phép mầu, rừng sala dấu mòn đầy ấn tượng.

Phong sương lòng mãi vấn vương
Ngàn năm soi bóng cố hương xa mờ
Đời tu xin chớ hững hờ
Uyên thâm giáo lý mà thờ Như Lai.

TKN. Như Như