Chủ Nhật, 23 Tháng Một 2022
Cảm tác Tiếng hát cây tùng

Tiếng hát cây tùng

  Không biết từ bao giờ, tùng đã đứng đó hiên ngang, trầm mặc. Khi tôi mới vào chùa, tùng đã cao xanh sừng sững vươn mình lên như một mũi tên khổng lồ sắp sửa phóng lên trời.

Tôi hay ngồi trên chiếc ghế đá nơi tiền sảnh Quan Âm Bảo Điện nghe tùng rì rào trong gió, hòa vào âm ba của sóng biển vỗ bờ những bài ca không lời dìu êm. Mỗi sớm tinh sương và mỗi chiều hoàng hôn xuống, từng đàn chim ríu ra ríu rít kéo nhau về vui đùa trên những tán lá Tùng xanh um. Tôi chợt nhớ đến bài thơ của một tác giả vô danh:

“Phận liễu mà em học giống tùng
Yêu đời đứng thẳng dáng kiên trung
Vô tư hứng chịu ngày mưa gió
Ngạo nghễ rào ngăn lúc bão bùng
Bãi biển khô cằn xin tận kiếp
Sườn non hiểm trở bám cho cùng
Quanh năm nắng dãi rồi sương phủ
Nguyện mãi ca lên khúc nhạc hùng”.

Tùng có ý nghĩa là hình tượng, phẩm chất của kẻ sĩ quân tử. Hầu hết các loại cây khi thu sang đều rụng lá còn mỗi cành cây trơ trọi, nhưng tùng thì khác. Tùng vẫn xanh tươi, cành lá xum xuê, vượt qua cái giá lạnh của mùa đông khắc nghiệt.

Trong các nền văn học, nghệ thuật phương Đông hình tượng tùng đứng chon von trên đỉnh núi chống chọi tuyết sương tiêu biểu cho những bậc hào kiệt, nhân vật chính diện có khí phách cứng cỏi. Tùng từ một hình tượng nghệ thuật dần trở thành một biểu tượng đời sống văn hóa chỉ vẻ đẹp, phẩm cách của con người lý tưởng. Bốn loại cây tùng, mai, cúc, trúc tiêu biểu cho bốn tính cách của người quân tử, đấng trượng phu: Ngay thẳng, trong sạch, cứng cỏi, khiêm tốn.

Thời còn hành điệu, tôi thường nghe Sư phụ dạy rằng: “Người xuất gia học làm Phật phải thực hành tứ oai nghi: Lập như tùng, tọa như chung, hành như phong, ngọa như cung, có nghĩa là đứng thẳng như cây tùng; ngồi ngay ngắn, vững chãi như cái chuông; đi nhẹ nhàng khoan thai như gió và nằm ngủ nghiêng bên phải như cái cung. Đó là tư thế tác phong của bậc Thánh nhân, Hiền trí”.

Tùng lúc ấy trong tâm trí non nớt của tôi là một hình tượng đẹp vô ngần. Vì thế, những lúc rảnh rỗi tôi thường đem kinh sách lên ngồi cạnh bên gốc tùng học bài. Tôi thích nhìn lên tán lá xanh cao vút và nghe tiếng tùng hát rì rào trong gió biển. Từ lâu tùng đối với tôi không chỉ đơn thuần là một cái cây xanh che mát mà còn là người bạn thân thiết, chứng kiến tất cả những vui buồn một thời hành điệu. Dù bão táp mưa sa, dù thu sang đông đến, tùng vẫn đứng đó, hiên ngang xanh mát một góc đồi. tùng cứ thế lặng lẽ nhìn tôi trưởng thành trong chốn không môn.

Sau này, có dịp được đi đây đi đó, có nhân duyên sống ở những môi trường khác nhau nhưng tôi vẫn nhớ đến hình ảnh cây tùng, vẫn nhớ tiếng hát của tùng trong những sớm chiều lộng gió.

Tùng nhắc tôi muôn dặm đăng trình phải thường xuyên soi vào đài gương tâm của chính mình kẻo một ngày trở thành chàng dũng sĩ trong Cửa Tùng Đôi Cánh Gài thì nguy.
Tùng nhắc tôi nhớ đến giai thoại Thiền: Cây tùng trước sân của Thiền sư Triệu Châu. Xem vạn pháp như nó đang là. Có thể hàng chục lần một ngày ta đi ngang qua cây tùng, có thể hàng chục lần một ngày ta ngắm nhìn cây tùng, nhưng chưa chắc ta đã thực sự thấy cây tùng. Thấy được cây tùng trong hiện hữu thắp sáng, thấy được cây tùng trong liên hệ mật thiết với tự tánh, đó là thấy thực tại, đó là thấy Phật.

Sáng nay Sư huynh nói: “T ơi em tranh thủ lên trò chuyện với cây tùng và chụp hình lưu niệm đi chớ lát nữa thợ bứng gốc tùng rồi”.
Tôi sững sờ vì bất ngờ và xúc động.

Tùng nằm gần khuôn viên của nền Chánh Điện mới nên bị ảnh hưởng. Chánh Điện nằm trên cao nên con đường xe cẩu lên thật khó, phải mất 1 ngày xe mới lên được để tiến hành san ủi mặt bằng. Hôm nay là ngày thứ ba của công trình san mặt bằng.

Trong lúc san ủi, thợ bắt buộc phải bỏ đi 1 phần công trình do Sư trưởng xây dựng năm 1989. Cảm thấy công trình người xưa để lại thật vĩ đại. Vậy mà chưa đến trăm năm đã “vật đổi sao dời”… Lúc bàn tay cần cẩu chạm vào bia đá… Từng mảng, từng mảng vỡ vụn và rơi xuống… cảm giác thật khó tả bằng lời.

Tiếp đó bàn tay cần cẩu cào đất dưới gốc tùng, dùng cần tán mạnh vào thân tùng kêu răng rắc. Tôi đứng ngay bên cạnh tùng, chứng kiến giây phút thân tùng rung lên như đang vẫy tay chào vĩnh biệt. Lần cuối nghe tùng hát lên khúc hát quen thuộc trong gió chiều, bất chợt nước mắt tôi rơi, đau lòng như vừa mất đi một người bạn tri kỷ.

Tôi muốn nói với tùng rằng: Nơi bạn nằm xuống hôm nay, mai này sẽ là ngôi Đại Hùng Bảo Điện trang nghiêm, đẹp đẽ. Bạn sẽ không cô đơn trong tiếng kệ kinh sớm chiều. Sự hy sinh nào trong công trình cổ nhân để lại cũng là một sự hi sinh rất đẹp. Không có gì mất đi mà chỉ là sự tiếp nối. Tôi tin như vậy.

Tạm biệt và hẹn gặp tùng trong một thực thể khác!

Tiểu Tuyết

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!