Thương nhớ mẹ hiền

5689

 Sáng nay nghe Bác sĩ báo về bệnh tình của mẹ tôi không được tốt, tôi bắt đầu sợ hãi, nhưng định mệnh đã an bài biết làm sao thay đổi !!! Chị em chúng tôi vẫn giữ vẫn giữ vững lập trường “còn nước còn tát”. Mặc dù mạng sống của Mẹ tôi như chỉ mành treo chuông, không sao qua khỏi cơn nguy kịch của tử thần.

Thế rồi việc gì đến là phải đến, Mẹ tôi trăn trối đưa Mẹ về nhà, nghe niệm Phật để ra đi cho nhẹ nhàn thanh thản. Mẹ tôi được mãn nguyện, ra đi trong tâm trạng an bình, không còn nuối tiếc việc đời, nét mặt hồn nhiên như đang chìm trong giấc ngủ dài vô tận. Ôn lại cuộc đời của Mẹ, vốn là một cô gái quê nghèo miền Trung nước Việt, lớn lên như bao cô gái khác, lập gia đình sinh được một trai ba gái. Sinh ra trong thời tao loạn, Ba tôi theo tiếng gọi non sông lên đường tòng quân nhập ngũ. Mẹ tôi hai vai gánh nặng, vừa đảm đang việc nhà, chăm sóc Mẹ chồng và ba đứa con thơ dại. Suốt ngày vất vả tảo tần khuya sớm, một nắng hai sương theo tháng ngày xuôi ngược. Một mình lao động, nuôi Mẹ già và ba con ăn học. Dù không sung sướng như chúng bạn, nhưng cơm rau cũng đủ qua ngày. Mùa xương rồng ra hoa, là chúng tôi đếm từng ngày, đợi mùa Xuân sang, chúng tôi mặc đồ mới đi khoe cùng chúng bạn. Chúng tôi đâu biết rằng Mẹ tôi suốt ngày chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời, mới có được cuộc sống lành mạnh, tuổi xuân xanh Mẹ tôi đã chôn vùi với công việc đồng áng, chẳng có ngày nào vui cùng chúng bạn!!!

Công việc đồng áng xong, Mẹ tôi làm bún đem ra chợ bán, bánh chén, bánh bèo, mạch nha, bánh đúc, không có nghề gì Mẹ tôi không trải qua. Miễn sao lo được cho gia đình no ấm, không hại đến gia phong là Mẹ tôi làm cả, có khi Mẹ tôi đi bộ từ năm đến mười cây số là chuyện bình thường, với đôi quang gánh nặng hoằn cả đôi bờ vai gầy ốm. Thương quá Mẹ Ơi! Mẹ là người Mẹ bao dung, suốt đời chỉ biết ban cho mà không mong ngày đền trả.

 

“Mẹ đem một nắng hai sương
Đem ra chợ đổi làm đường con đi
Nhìn con ánh mắt từ bi
Mẹ là tất cả thơ thi không cùng”

Có đôi lúc ánh mắt đăm chiêu nhìn xa dịu vợi, Mẹ tôi đứng ngồi không yên, như đang suy nghĩ một điều gì chưa tìm ra đáp số, chưa có cách giải quyết. Bắt đầu mùa Đông gió bấc trở về, nhà dột cột xiêu biết làm sao đây, khi ba đứa con còn nhỏ dại?

“Tôi nhớ đôi khi tiếng gió chiều
Thổi qua làn khói mái tranh xiêu
Và trong mí mắt buồn tê dại
Mẹ đứng nhìn quanh tủi phận nghèo”

Chúng tôi đã thật sự mất Mẹ rồi, qua cơn bệnh hiểm nghèo Mẹ tôi đã qua người thiên cổ. Nhà cửa còn đây, con cháu còn đó, tôi nghe tim mình,như có vật gì đè nặng, thân xác Mẹ tôi nằm im trong quan tài, rồi mai này sẽ rời xa chúng tôi, mãi mãi sẽ không bao giờ trở lại.

Mẹ hiền ơi !
Con quỳ đợi, bên lư trầm nghi ngút
Gởi hồn con quyện tỏa theo khói hương
Đi kiếm tìm hình mẹ khắp muôn phương
Tìm lại dáng Mẹ hiền ngày xưa ấy
Thân Mẹ gầy tựa hình bên gậy trúc
Dáng lom khom tựa cửa đứng chờ con
Mỗi sát na thân Mẹ một hao mòn
Nhân duyên mãn Mẹ giã từ cõi thế
Vịn quan tài con cuối đầu nuốt lệ
Chẳng mấy ai tránh khỏi luật vô thường
Cầu vong hồn Mẹ ngự cảnh tây phương
Luôn nhuần gội trong tình thương chư Phật

Ngày lành, giờ Hoàng đạo đã đến thân xác Mẹ tôi được đưa về đài Hỏa táng. Thế là tấm thân tứ đại tạm mượn chín mươi năm, nay đã trả về cho tứ đại. Dù Mẹ tôi không còn sống nơi duyên trần, nhưng Mẹ tôi không mất, vì chị em chúng tôi là sự tiếp nối của Mẹ qua từng tế bào, từng dòng máu của chúng tôi, vẫn còn hiện hữu trên thế gian này.

Chúng tôi thật sự bơ vơ lạc lõng giữa chợ đời, chúng tôi là những đứa trẻ mồ côi mặc dù tuổi đời chúng tôi không còn nhỏ. Tuy nhiên, dù khôn lớn bao nhiêu, cũng thấy tủi lạnh buồn đau khi không còn Mẹ. Mẹ ơi ! xin Mẹ gia hộ cho chúng con tâm trí sáng suốt trên vạn nẽo đường đời. Chúng con nguyện trở về con đường Chơn – Thiện – Mỹ, để trở thành những Phật tử Chơn Chánh, luôn luôn hộ trì Phật Pháp.

Ni Sư Phước Giác