8.4 C
London
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 1, 2021

Thư gửi Thầy

- Advertisement -
- Advertisement -

  Hải Vân, ngày 15 tháng 04 năm 2021 (01/02/Tân Sửu)

Thầy ơi!
Đêm nay con nằm nghe tiếng sóng hát ru bờ mà lòng miên man với những suy tư không đầu không cuối.

Con nghĩ về Thầy. Nghĩ về căn bệnh ung thư quái ác đang hành hạ thân tứ đại và đe dọa mạng sống của Thầy từng ngày.

Thầy vẫn cố gắng giữ vững tinh thần, cố gắng giữ nếp sinh hoạt thường nhật để Đại chúng bớt lo lắng. Thế nhưng con biết Thầy đang chống chọi với cơn đau từng giờ từng phút.

Con muốn gọi tiếng “Thầy” trong vô vàn niềm xúc động kính thương. Con không muốn đợi đến một ngày kia khi Thầy giã từ cõi mộng mới viết về Thầy bằng những điếu văn bi tráng, tang thương. Con muốn viết về Thầy khi chúng con còn diễm phúc bên cạnh Thầy. Khi đôi mắt Thầy còn có thể nhìn chúng con, đôi tai Thầy còn nghe tiếng chúng con và trái tim Thầy còn cảm nhận niềm kính thương của chúng con đối với Thầy.

Kính lạy Thầy con xin sám hối vì trong cuộc đời làm đệ tử có những lúc vì khờ dại đã làm Thầy buồn.

Xin sám hối vì những khi bị Thầy rầy, con không kịp nhìn lại chính mình đã vội sanh lòng hờn giận.

Con nhớ mãi hình ảnh ngày đầu tiên con đi tu. Con bước chân đến chùa vào một buổi chiều mùa hạ mưa phùn lất phất. Con chưa biết Thầy là ai nhưng vừa thấy Thầy ngồi đóng chuông trong chánh điện con bỗng dưng xúc động và quỳ sụp xuống bên Thầy.

Thầy hỏi con vì sao đi tu. Con có biết tu là đi ngược dòng đời, khó khăn gian khổ lắm không? Rồi Thầy hỏi con: “Con muốn làm một khúc gỗ tốt để người ta tạc thành tượng Phật để thờ hay muốn làm một khúc gỗ mục để người ta làm củi chụm?” Con cúi đầu lí nhí đáp: “Dạ mô Phật! Con muốn làm khúc gỗ tốt!”.

Thầy ơi! 12 năm rồi hình ảnh ấy vẫn đẹp mãi trong lòng con. Câu nói đầy ẩn dụ của Thầy luôn là hành trang giúp con vượt qua những chướng duyên trắc trở trong cuộc đời tu hành. Cha mẹ cho con hình hài. Thầy cho con giới thân huệ mạng. Làm sao không khỏi đau lòng khi nghĩ đến viễn cảnh mình sắp sửa trở thành kẻ mồ côi?!

Sáng nay trong giờ tiểu thực, Thầy nhóm Chúng dặn dò đôi điều và đem tài sản của mình ra cúng dường hết cho chùa và Đại chúng, chỉ để lại đủ phần lo hậu sự. Thầy nhìn chúng con với ánh mắt đong đầy yêu thương và mỉm cười bình thản nói: “Phải xả tài thì tâm mới an được”. Huynh đệ chúng con không ai nói với ai một lời, cúi đầu giấu những giọt nước mắt đang lặng lẽ tuôn rơi. Con cố nén lòng tỏ ra mạnh mẽ không khóc nhưng sao cảm thấy như có một vết thương bị xát muối nơi trái tim mình.

Là kẻ tu hành con vẫn biết cõi trần như huyễn như hóa. Tấm thân như bọt bèo tan hợp.

Sanh tử như phù vân tụ tán…
Vẫn biết… Thầy ơi…
“Vẫn biết thế gian vô thường đấy
Đến lúc chia tay vẫn ngậm ngùi.”

Con không dám mơ có một phép mầu kỳ diệu giúp Thầy hết bệnh. Cũng không biết làm gì để giúp Thầy chỉ biết gửi lòng mình vào những thời kinh Từ Bi Thủy Sám mà huynh đệ lạy để sám hối cho Thầy. Nguyện cầu oai lực của Tam bảo gia hộ cho Thầy luôn giữ vững tinh thần, luôn mạnh mẽ đối diện với cái đau đớn của bệnh tật đang dày vò thể xác.

Con bỗng nhớ lại vào thời xa xưa ấy, Đức Phật cũng chịu đựng cơn đau kịch liệt khi ăn phải nấm độc do ông Thuần Đà dâng cúng. Lúc ấy, Tôn giả A Nan đi vào trong tinh xá, đứng dựa cột cửa và khóc than: “Ta nay vẫn còn là kẻ hữu học, còn phải tự lo tu tập. Nay bậc Ðạo Sư của ta sắp diệt độ, còn ai thương tưởng ta nữa!”

Khi Thế Tôn diệt độ, những Tỷ – kheo chưa giải thoát tham ái, có vị thì khóc than với cánh tay duỗi cao, có vị thì khóc than, thân nằm nhoài dưới đất, lăn lộn qua lại: “Thế Tôn nhập diệt quá sớm, Thiện Thệ nhập diệt quá sớm, Pháp nhãn biến mất ở trên đời quá sớm”. Còn những Tỳ kheo đã diệt trừ tham ái, những vị này an trú chánh niệm tỉnh giác, nhẫn nại, suy tư: “Các hành là vô thường, làm sao tránh khỏi sự kiện ấy?”

Lúc bấy giờ, tôn giả Anuruddha (A Nậu Lâu Đà) nói với các Tỷ – kheo: “Thôi các Hiền giả, chớ có sầu não, chớ có khóc than. Này các Hiền giả, phải chăng Thế Tôn đã tuyên bố ngay từ ban đầu rằng mọi vật ưu ái thân tình đều phải sanh biệt, tử biệt và dị biệt. Này các Hiền giả, làm sao có thể được như vầy: Những gì sanh, tồn tại, hữu vi, chịu sự biến hoại mà lại mong khỏi có sự biến dịch? Thật không có sự trạng ấy. Này các Hiền giả, chính chư Thiên đang quở trách các Hiền giả đó”.

Thầy ơi!

Lời kinh xưa như còn vang vọng đâu đây, ngày ấy khi đọc đến những trang kinh này con đã khóc. Con cứ nghĩ do mình còn nhỏ, chưa thấm nhuần giáo lý nên tâm trần còn vương sầu đa cảm. Vậy mà đêm nay, nhớ lại bài kinh ấy, con vẫn nức nở như hôm nào.

Thầy ơi!

Lúc rửa chén, em Liên nói với con: “Em nhớ lại lời Thầy nói lúc Thầy chưa bệnh là Thầy ráng sống tới khi hai đứa con thọ Tỳ Kheo, tự dưng nước mắt em chảy”.

Trong lúc hành đường, cô Nghĩa cũng tâm sự: “Tối này cô không ngủ được vì thương Thầy quá Tuyết ơi. Từ khi vô chùa tới giờ sống với Thầy hai mấy năm, tuy đôi lúc cũng bị rầy la nhưng vẫn thương Thầy. Bởi vì tuy xuất gia với Sư trưởng nhưng Thầy là người gần gũi dạy dỗ mình từ lúc vào chùa tới giờ.”

Thầy ơi! Đêm nay, giữa ánh mắt ngàn sao chiếu lấp lánh trên mặt biển đêm yên bình, bao kỷ niệm vui buồn của một thời hành điệu chợt ùa về trong con như những thước phim quay chậm…

Con nhớ lúc mới vô chùa con chỉ là một cô bé nhà quê khờ khạo và hậu đậu, làm đâu sai đó, đụng đâu đổ bể đó, lại thêm cái tật dặn trước quên sau rồi trốn ngủ. Và mỗi lần như thế con đều nghe câu nói huyền thoại của Thầy: “Sao tui vô phước quá”. Chính vì Thầy quá giỏi dang còn con thì lại vụng về chểnh mảng nên con luôn tìm cách né tránh Thầy để khỏi bị la. Có lẽ biết được điều đó nên một hôm Thầy gọi con đến và nói: “Con đừng sợ Thầy, có gì không biết thì cứ hỏi”.

Con nhớ chùa có khách Thầy dạy con làm nước chanh mời khách. Con xuống bếp lấy thùng đá hứng nửa thùng nước lọc rồi bỏ đường vắt chanh vào. Con cứ thêm đường thêm chanh rồi múc một muỗng nếm. Làm mấy tua như vậy mà nước vẫn nhạt phèo. Tiếp khách một hồi lâu mà chưa thấy mang nước lên nên Thầy xuống bếp. Nhìn thấy thùng nước, Thầy giận quá tát con một bạt tai nổ đom đóm. Sau này trong lúc Thầy trò nói chuyện, con vô tình kể lại như một câu chuyện vui thời hành điệu vậy mà đêm đó Thầy không ngủ được, sáng hôm sau Thầy nói với con: “Thầy tát con hồi nào Thầy không nhớ, Thầy xin lỗi con nha. Thầy làm vậy là sai. Một người Thầy không nên làm vậy với đệ tử. Đó là cái dở của Thầy. Thầy xin lỗi con nha”. Thầy ơi! Lúc đó, con cảm thấy buồn cười vì sự hậu đậu và dở tệ của mình chứ không có sanh tâm giận hờn gì cả.

Con nhớ hồi mới vô chùa con hay làm thơ. Một lần Thầy vô tình thấy tập thơ liền rầy: “Thầy cấm con từ nay không được làm thơ, người mà thơ thẩn thì đầu óc treo ngược ngọn cây không hà. Con muốn làm thơ thì chờ 10 năm nữa thấm tương chao rồi làm, lúc đó thơ của con mới có ý nghĩa, mới có giá trị”.

Thầy ơi! Kỷ niệm về Thầy nhiều lắm, vẫn mãi vẹn nguyên trong ký ức của con như mới vừa hôm qua, vài trang giấy nhỏ bé làm sao con có thể viết hết! Đó là cả hành trang con luôn mang theo trên bước đường tu tập.

Xin cảm ơn nhân duyên đã cho chúng con được làm đệ tử Thầy!

Chúng con chỉ mong Thầy hãy dành thời gian cho bản thân mình, xin Thầy hãy nghỉ ngơi dưỡng bệnh. Thầy đã cống hiến cả tuổi thanh xuân và cả cuộc đời mình cho Tam bảo rồi. Giờ đây chỉ còn lại chút ít thời gian ngắn ngủi nữa thôi, xin Thầy hãy thương bản thân mà cho phép mình được nghỉ ngơi. Chắc chắn huynh đệ chúng con sẽ không giỏi bằng Thầy nhưng chúng con xin hứa sẽ cố gắng nỗ lực tu tập và phụng sự Tam bảo hết mình, cố gắng thực hiện những tâm nguyện còn đang dang dở của Thầy. Xin Thầy hãy an lòng và tin tưởng chúng con. Chúng con vẫn ghi nhớ lời Thầy dạy: “Huynh đệ phải ráng sống hòa hợp và thương yêu nhau. Mỗi người ai cũng có điểm tốt và điểm xấu. Hãy biết tha thứ và bao dung cho nhau để cùng nhau tu tập và lo cho chùa”.

Thầy ơi! Chúng con biết cuộc tử sinh này đối với Thầy như “đắp chăn đông” như “cởi áo hạ”. Nguyện cầu Thầy được an nhiên cho đến giây phút cuối cùng!

“Tử sinh, sinh tử mù khơi.
Trần tâm khép cửa, một trời Như Lai.”

Như Tuyết

- Advertisement -
Latest news
- Advertisement -
Related news
- Advertisement -