Thư gửi Nội

322

HĐ  Nội ơi, là tiếng gọi thân thương đầy trìu mến mà cháu dành cho Nội. Thẳm sâu trong trái tim cháu luôn có góc nhỏ bóng hình của Nội. Dẫu cháu có đi đến nơi nào chăng nữa thì trái tim cháu luôn cảm thấy ấm áp bởi tình thương của người thân và của Nội. Khi cháu bắt đầu có ý thức là cũng từ phút giây ấy cháu hiểu được thế nào là tình thương của người thân dành cho mình. Cháu trải rộng tấm lòng để tiếp nhận, để trân quý nguồn tình thương đó.

Nội biết không? Cháu kính quý Người vì dẫu có bệnh tật đớn đau nhưng lúc nào Nội cũng lo cho con, cho cháu. Trong ánh nhìn của Nội thì đứa nào cũng cần quan tâm và chăm sóc. Tình thương của Nội là tấm lòng, là tất cả trái tim của một người Mẹ, người bà dành cho con, cho cháu của mình. Tấm chân tình ấy không thể nào bị ngăn cách bởi bức tường của giàu sang, nghèo hèn, văn minh tiến bộ hay ít học cơ nhỡ. Nó ôm trọn lấy tất cả mọi người trong vị ngọt bao dung, tha thứ. Nội ạ! Vì có cơ duyên trở thành người xuất gia nên cháu càng thấm sâu hơn hai chữ tình người. Giờ đây nơi góc nhỏ an bình cháu xin gởi gắm những dòng tâm tình này đến Nội. Dẫu cháu biết rằng giờ đây Nội không còn lắng nghe những dòng tâm tình của cháu như ngày nào cháu thường thủ thỉ bên tai bà. Nhưng cháu hiểu, Người vẫn nhận được nguồn năng lượng thương yêu của cháu và những người thân thương. Đã là tấm lòng thì đâu cần phải nói Bà nhỉ? Dành trọn con tim để cảm nhận mà thôi.

Bà ạ! Những dòng nước mắt thấm ướt vạt áo là vì cháu thấy mình cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa để phần nào không phụ những thương yêu, tin tưởng mà bà dành cho cháu. Bà sợ cháu khổ, cháu thua thiệt với bạn bè khi cháu chọn con đường này, nhưng thấy cháu vui vẻ Bà cũng yên lòng. Thành ra phút giây này đây cháu cũng lặng lòng khi nhận tin từ quê nhà. Lắng đọng tâm tư để nhớ nghĩ tới Người. Để cho những hạt giống tình thương tràn lấp trong tâm tư cháu. Và cho cháu nhận ra rằng sự hiện hữu của những người thân quanh mình là món quà vô giá, mất đi rồi có bao giờ tìm lại được đâu. Thì tại sao cháu phải để cho tâm mình vì giận hờn che lấp mà buồn tủi nhau, gây khổ đau cho nhau làm chi để chồng chất thêm niềm thương tâm cho người khác. Một phút huy hoàng của mình nhưng là cả bầu trời đen thẫm của người khác. Và người ta đau, mình cũng không sung sướng gì hơn!

Giây phút này, cháu để tâm hồn mình thanh thản, chắp tay trước ngực hướng về Nội. Thân cháu ly hương, cách nhau ngàn dặm nên cháu không thể nào có mặt bên Người được, nhưng cháu gởi về Nội và những người thân thương bằng tất cả tấm chân tình của cháu. Nén tâm hương xin được thắp lên để quyện cùng tấm lòng thơm thảo của cháu gởi về quê nhà. Nguyện cầu cho Nội mỉm cười thanh thản và những người thân thấm đẫm chữ an bình.

Cháu của Bà
Bé Thương.

Vũ Mộc Lan