Thêm muối

917

  Truyện cổ Phật giáo kể rằng có anh kia được mời ăn giổ. Trên bàn bày la liệt món ngon vật lạ nhưng ăn vào miệng cứ thấy lạt lẽo. Người ngồi bên cạnh mách nên thêm một chút muối vào sẽ thấy ngon. Anh làm theo, quả tình mặn mòi, ngon thật. Khi về nhà, tất cả các món ăn anh đều cho thật nhiều muối vào, hóa ra mặn quá ăn không được.

Chuyện chỉ đơn giản nhưng nghiệm ra là một bài học quý.

Mỗi người chúng ta đều có một khả năng nhất định trước cuộc sống. Có được khả năng nào thụ hưởng theo khả năng ấy thì đã không còn phải nói. Trong thực tế vẫn thấy có điều trái ngược. Việc thụ hưởng của con người thường muốn vượt qua mức giới hạn của khả năng có được. Thậm chí có người còn không thấy được khả năng của mình nằm ở mức độ nào nên cứ huyênh hoang tự đắc. Vì thế, mới có chuyện bòn rút của công, tìm đủ mọi mánh khóe gian lận để lấy của người làm của mình. Vì thế, mới có chuyện khoác lên mình chiếc áo hoang tưởng, lúc nào cũng cho mình là người ngồi ở cương vị xứng đáng.

Không đem hết khả năng ra làm việc mà muốn được thụ hưởng chẳng khác nào món ăn không được nêm muối. Của cải không làm mà có, danh nghĩa không thực mà nhận chẳng khác nào cho muối quá nhiều vào món ăn. Tự mình cố tình không thấy nhưng không có chuyện gì lại có thể che mắt được mọi người. Sự chê bai như là món ăn lạt lẽo có thể nào nuốt trôi cho được?

Cần nên biết khả năng của mình đứng ở vị thế nào để thụ hưởng cho tương xứng, đó là tính cách của người biết tự trọng.

Trà Kim Long