Nỗi lo khi hè về

1052

 Vâng! Nhớ bài hát nổi tiếng “Nỗi buồn hoa phượng” của nhạc sĩ Thanh Sơn để nói lên sự buồn bã trong ba tháng hè của học sinh và phụ huynh. Nỗi buồn trong bài hát là nói lên sự xa nhau trong ba tháng hè của học sinh, lưu luyến và nhớ nhung những kỷ niệm… nhưng nỗi buồn trong việc học hè thời nay đã lấn át tất cả những nỗi buồn ngây thơ trong sáng ấy.

Sau khi thi xong học kì II, là coi như hết chương trình, học sinh tưởng rằng sẽ được tung tăng nghỉ hè đi chơi đây đó, nào là về quê nội tắm sông bắt cá, nào là đi du lịch với ba mẹ tắm biển thỏa tích, nào là được vô tư đá bóng, chơi lò cò dưới trăng, nhưng không, các em vừa nghỉ học chính thức ở trường thì ngay như tức thì một thời khóa biểu học thêm, ôn tập ùa tới.

Thấy rõ nhất là học sinh cấp 3, phải lao vào luyện thi cuối cấp và đại học đến không kịp thở, học ngày học đêm, học trên ti vi học trên vi tính, có những em không chịu nổi áp lực đã gục ngã trước ngày thi vài ngày, hoặc xỉu ngay trên bàn thi chứ không đùa. Những lo âu đậu rớt trường này trường kia luôn thường trực trong tâm trí từng học sinh và phụ huynh, nên bắt buộc các em phải đến trường trong những ngày hè, và những đợt đi thi bao vất vả, dưới cái nắng lè chói chang cũng không nóng bằng ruột gan các em lo đến mất ăn mất ngủ, sau một kì thi có em sụt 5kg là chuyện thường, và sau khi vừa công bố điểm thi, các em và phụ huynh còn lo khâu chạy trường đến ngộp thở, sau đó là chạy tiền để nhập học, bao vất vả không nói hết trong ba tháng hè, hỏi không buồn sao được?!

Rồi học sinh cấp 2 thi chuyển lên cấp 3 cũng vậy, để có số điểm cao nhất được vào trường chuyên hoặc trường công lập, các em bị phụ huynh nhồi nhét luyện thi đến gầy người, có em vừa ăn vừa cầm vở để học, ngồi trên xe mẹ chở đến trường mà tay còn cầm quyển sách, trong giấc mơ còn gào lên những điểm số… Trước những áp lực thành tích học tập mà các thầy cô luôn phấn đấu. Cho nên, các học sinh những ngày hè phải đi học thêm vất vả. Tuy cửa miệng nói rằng không ép buộc, nhưng có em nào dám bỏ học thêm khi thầy cô đã mở lớp tại nhà, phụ huynh thì sợ mích lòng, còn học sinh thì sợ thầy cô không thương mình.

“Học thêm trong ba tháng hè rất nhiều bổ ích”- Có những thầy cô phát biểu như vậy, ví như các em học trước chương trình để vào năm mới học cho giỏi, điểm cao, không quên kiến thức, còn phụ huynh thì cho con em đi học hè như có một ý đồ “tới đó cô giáo quản lí, khỏi đi chơi tụm năm tụm ba vô ích, đi học thêm cũng giống như cô giáo giữ trẻ giùm”, có em còn ở luôn nhà cô giáo từ sáng tới chiều, khi cha mẹ đi làm về mới ghé đón, nhà cô giáo dịp hè như một nhà trẻ nho nhỏ.
Nhất là học sinh mẫu giáo và cấp một, các em này không phải học vì thành tích gì đáng kể, nhưng phải đi học hè vì không ai trông giữ bởi cha mẹ đi làm, nên đi học cũng là một biện pháp gửi con cho cô giáo chăm sóc giùm. Có em học một buổi còn một buổi cha mẹ nhốt trong nhà, khóa trái cửa để đi làm, cứ như giam lỏng, rồi miệt mài vào máy vi tính với đôi mắt kính cận dày cộm, chúi mặt vào những bài tập về nhà, ngẩn người lên nhìn ra cửa sổ mơ con diều bay lộng gió, thử hỏi không buồn sao được! Bao giờ hè mới thật sự là của học sinh?!

Nguyễn Văn Dũng