Thầy và cha mẹ

872

Nếu cha mẹ cho con hình hài sự sống, cho con bát cơm manh áo ở đời, cho con tình thương yêu và cả cách làm người, cho đạo lí và cho con cả cuộc sống này. Nếu cha mẹ cho con tình thương yêu đồng loại, yêu quê hương, đất nước giống nòi, biết kính trên nhường dưới,.. Sống ở đời yêu lẽ phải, hòa bình và công lý. Nếu cha mẹ dạy con lòng hiếu thảo, lòng biết ơn và cả tính vị tha, biết ơn đền nghĩa trả, sống hài hòa, yêu cuộc sống. Cha mẹ đã cho con, cho tất cả tuổi thanh xuân con lấp bể dời non mà không cần một đòi hỏi cỏn con dù rất nhỏ nhưng thuộc về cha mẹ. Nếu đòi hỏi thì cha mẹ đòi hỏi sống làm sao cho có nghĩa, có tình, có thủy, có chung, sống phải không hổ thẹn với núi sông. Nhưng cuộc sống đâu hoàn toàn như mẹ muốn… sáng nắng, chiều mưa, trái gió trở trời, vẫn tháng tám ngày ba thiên tai đe dọa. Mẹ làm sao che chở được đời con? Sức sống thanh xuân vui vẻ yêu đời rồi cũng phải lụy tàn theo năm tháng, bởi vô thường ngọn lửa của thời gian, con nào biết đời là bể khổ chỉ trách thân trách phận trách trời cao không thương xót chúng con.

Con nào hay dẫu ngàn lần cha mẹ cho như vậy cũng không làm sao thoát được kiếp luân hồi, tưởng chừng đời chỉ có vậy thôi. Rồi đến một ngày kia, trước mắt con bỗng bừng lên ánh sáng ánh hào quang của Phật pháp nhiệm mầu. Từng đoạn, từng lời thầy khai mở thiện căn cho con, như chúng sinh lâu ngày gặp nước được vẫy vùng trong dòng Pháp. Cuộc đời con cũng sang trang từ đấy, con đã tìm được cho mình bao người mẹ người cha. Lời pháp của thầy như khai mở hồn con vì cuộc sống không đơn phương một chiều thuần túy và tình thương không dừng lại ở người thân hay chỉ có loài người, hơn thế nữa thầy cho con tình thương không biên giới, không phân biệt rạch ròi như lãnh thổ một quốc gia và cũng không dừng lại ở chốn hồng trần mà tới cả Tam Thiên.

Thầy dạy cho con cách diệt trừ đau khổ là đem niềm vui, hạnh phúc đến cho người. Thầy dạy con không tìm ở xa xôi mà phải biết tìm ngay nơi hiện tại, tìm hạnh phúc là cho đi hạnh phúc, tìm niềm vui là ban tặng niềm vui. Hạnh phúc, niềm vui sẽ đến với người biết tặng biết cho mà không cầu không ước. Thầy còn dạy chúng con tương lai là phía trước chỗ Niết bàn mà Đức Phật đã tìm ra, khuyên chúng con hãy đem giáo lý Phật Đà, ban tặng trong tình yêu thương đồng loại, coi khổ đau là môi trường rèn luyện, trả nghiệp xưa và xây dựng tương lai. Lấy vật chất giàu sang mà ban tặng muôn người, gieo thiện nghiệp để ngàn đời hái quả. Bao việc đó vẫn còn chưa đủ mà ngày đêm phải tinh tấn tọa thiền, buông bỏ lòng tham, ái, dục, sân, si, trải ra mãi lòng thương không giới hạn.