Thầy tôi

335

  “Tôn sư trọng đạo” là nét đẹp văn hóa truyền thống bao đời của nền giáo dục Việt Nam, là sợi dây kết nối tình thầy trò thiêng liêng, cao đẹp. Tuy nhiên, vị thầy của nhiều thiên niên kỷ trước được khắc họa trong sự cần mẫn với giấy trắng bảng đen, còn gần đây, trước thời đại cấp tiến của công nghệ, học trò đã phác họa chân dung cũng như những ấn tượng về người thầy theo khuynh hướng khai mở một mô tuýp mới. Nhất là học trò thế kỷ XXI đang rồ lên tìm kiếm cho mình một ông Thầy cực đỉnh. Nào thầy đàn, thầy ca, thầy vũ họa, toán số, triết học, kể cả thầy giảng pháp… Và dĩ nhiên cái mẫu hình, tiêu chuẩn về một ‘ông Thầy thời thượng’ trong quan kiến tri thức trẻ đã làm nhòe đi ít nhiều sự thèm khát gần gũi với sách vở, học đường, bụi phấn, hành lang.

Dường như, không khí một thời sinh viên áo trắng, ngày hai buổi cắp sách đến trường bằng những chiếc xe đạp cộ cạch cũng thưa dần theo năm tháng. Thay vào đó, mọi suy tư, nghiền ngẫm của giới học trò bây giờ phần nhiều được định hình vào sự chỉ dạy của “Tôn sư Google” và vì thế, bóng dáng của “ông lái đò” bụi phấn lấm lem, trắng đêm soạn giáo án ít được học sinh để ý…. Nói thế không có nghĩa là tôi phủ nhận sự phát triển tối tân của khoa học mà tôi muốn chúng ta dành chút thời gian nhìn lại “lịch sử trồng người” để lưu giữ được những giá trị truyền thống, văn hóa chung này như một tặng phẩm của nhân loại. Xem như đó là một góc nhỏ trong sự tinh tế của tinh thần “ẩm thủy tri nguyên”.

Chắt lọc những cái đẹp, cái tinh túy vốn có của xưa và nay, tôi hướng về “Thầy” trong sự tôn kính bởi những mẫu thức chung trên hai phương diện trí dục và đức dục. Ở đó, vị trí của Thầy không chỉ khu biệt trong phạm vi trường lớp mà còn lan tỏa ở nhiều ngõ ngách xã hội. Với nhãn quan riêng của một tu sĩ, tôi quy ngưỡng “Thầy” trên những giá trị, những nấc thang thăng tiến lộ trình tâm linh lành mạnh, cao thượng. Do vậy, phạm trù về một người thầy được mở rộng để tôi có thể tiếp đón mọi tinh hoa đến từ nhiều thế hệ trước – ngang – thậm chí sau mình.

Lướt qua mọi ký ức và tìm về nếp sống hiện tại, tôi thầm cám ơn tuyệt tác vô thường đã cho tôi ân huệ được làm đệ tử đức Như Lai – một nhà giáo dục vĩ đại mà tôi thường gọi là “Thầy của những bậc thầy”, “Thầy của toàn nhân loại”. Đơn giản chỉ vì Ngài là hiện thân của những chuẩn mực đạo đức, những cái đẹp tinh khôi phủ giăng cho mai hậu một nếp sống thuần lương, thức tỉnh cả xa xưa và thực tại. Lật lại bóng hình của người đưa đò vĩ đại này, tôi chợt nghe lòng mình thổn thức nỗi niềm tri ân vô bờ đến những bậc thầy khai sáng, giáo dưỡng tôi đi đến con đường vẹn toàn tri thức và nhân cách. Mùa “tri ân nhà giáo” lại trở về, nhìn những đóa hoa tươi thắm kính dâng lên những bậc thầy, bậc Đạo sư của mình, tôi chợt nghĩ đến những đóa hoa lòng và hương hoa Giới – Định – Tuệ. Lòng thầm hứa sẽ nỗ lực hơn nữa để sự nghiệp trồng người của các bậc thầy không dừng lại ở nơi thế hệ chúng tôi.

Nhật Nhã