Thầy đã đi thật xa

795

  Cuộc đời cứ thế mang đến và lấy đi của con người ta rất nhiều thứ. Có thứ tưởng như không có gì nhưng có thứ lại là tất cả. Câu chuyện được viết lên giữa một ông thầy giáo nghèo vùng ven ngoại ô và đám học trò xóm Mộ. Đã nhiều năm liền, mái nhà tranh rách nát cuối thôn này là nơi tụ họp của chúng bạn đồng học lớp 9A mỗi dịp thăm Thầy, cũng là mái ấm tình thương của nhiều em nhỏ. Năm nay, nó vẫn sừng sững ở đó nhưng có vẻ đã cùng Người hóa thành thiên cổ mất rồi.

Lịch sử cuộc đời ông thầy xóm Mộ đã khép lại gần một năm trời mà tiếng lành về Người ngày càng lan xa. Dù đã chìm sâu trong giấc ngủ bình yên của lòng đất mẹ, nhưng học trò bao thế hệ lũ lượt về thăm Thầy rất đông. Tiếc rằng, chúng tôi chỉ được chào Thầy bằng những tràng xá lạy, những nắm hoa, bó hương nghi ngút khói xông trời. Những trang thư đầu tiên xa Thầy giờ càng làm cay lòng đám học trò cũ. Ngồi quanh nấm mồ chưa xanh cỏ, hết ai muốn cười đùa, hò hét, chỉ trầm mình pha lẫn chút sụt sùi trong những câu chuyện hàn huyên, ôn lại kỷ niệm Thầy trò, như thể đang ca ngợi công lao giáo dưỡng trong chuyến đò của một nhà giáo dục vĩ đại.

Chưa bao giờ, chúng tôi nghĩ sẽ có một ngày hội ngộ trong không gian như thế, nhưng sự đổi thay này cũng cho đàn học trò thơ dại ngày nào nhận rõ hơn lời Thầy dạy bao năm qua. Cái cảm giác thương, kính và sự hối lỗi đua nhau ùa về một lượt, xé tan khoảnh khắc của ngày Hội tri ân. Chúng tôi thương kính Thầy bởi nhân cách sống cao thượng và sự hi sinh lặng thầm mà Thầy đã dạy cho hậu học vào cái tuổi mười tám, đôi mươi. Đặc biệt, nghĩa cử hiến tạng cứu người mà Thầy làm nốt ở phần đời còn lại như ngọn đuốc soi đường, thắp lại một cá thể sống mới cho nhân loại nay mai.

Một người Thầy mà thuở đó chúng tôi cho là sự hóa thân của Tiên Thánh, như thể Thầy là Thầy, là cha, là anh, là bạn… mà nói cho cùng thì độ nghiêm khắc và thương yêu học trò của Thầy thì ít ai sánh được. Với tôi, những mảnh ghép về cuộc đời Thầy là những giá trị sống thiết thực nhất về triết lý nhân văn, nhân đạo. Ngày Nhà giáo lại về, dù xa Thầy nhưng chúng tôi vẫn xem Người còn đó, không còn trong hình hài thể xác mà còn trong những lời dạy dỗ cần mẫn, hết sức chân thành. Thắp nén hương lòng hướng về bậc thầy quá cố, cầu mong ngọn đuốc thiện lành của Thầy được thắp sáng mãi giữa bến bờ nhân gian, để cho cái đẹp lại tiếp tục mang đến và cái xấu dần dần trôi đi. Đâu đó, trong cảnh giới mà Thầy đi đến, phước đức của Thầy sẽ dẫn lối cho hoa tuệ luôn được đơm nhụy, khai hoa.

Như Hạnh