Thành phố tôi yêu

302

  Là một người cầm bút về mảng công tác Phật sự, tôi may mắn có dịp được đi đến nhiều tỉnh thành trong cả nước, nhưng không hiểu vì sao, càng đi nhiều tôi lại cảm thấy yêu thương da diết thành phố nơi tôi chào đời và trưởng thành, nơi mà được mệnh danh là “Hòn ngọc Viễn Đông”.

“Trải qua 35 năm, tương ứng với 8 nhiệm kỳ hoạt động, Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng phát triển bền vững, ổn định về mọi mặt, thu hút nhiều sự quan tâm của các tín đồ Phật tử Việt Nam trong và ngoài nước cũng như các tầng lớp nhân dân trong xã hội”, Hòa thượng Thích Trí Quảng, Phó Pháp chủ Hội đồng Chứng minh Trung ương GHPGVN, Trưởng ban Trị sự GHPGVN TP.HCM, từng khẳng định như thế trong bài phát biểu khai mạc Đại hội Đại biểu Phật giáo Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ IX, nhiệm kỳ 2017 – 2022. Qua đó, ta có thể cảm nhận được sự phong phú, đa dạng của các tự viện trên địa bàn thành phố nói chung, chùa Ni nói riêng, mỗi chùa mang một sắc thái riêng như Tổ đình Huê Lâm, tọa lạc tại số 680, Hồng Bàng, phường 2, quận 11, nơi lưu giữ nhiều hiện vật quý giá liên quan đến Sư trưởng Như Thanh, một ngôi sao Bắc Đẩu sáng soi đêm tối cho chư Ni hậu bối trên đường tu học; chùa Bồ Đề Lan Nhã, 248/8 Bình Tiên, phường 8, quận 6, với câu chuyện đầy bi tráng của quý Ni trên đường xây dựng đạo tràng hoằng dương Chánh pháp; Quan Âm Tu viện, 384 Trường Sa (số cũ 519/1 Cù Lao, phường 2, quận Phú Nhuận), địa chỉ quen thuộc của trẻ em thành phố trong các khóa tu “Gieo Hạt Từ Tâm” hàng tháng; Quan Âm Tịnh xá, số 2 Bà Triệu, phường 12, quận 5, một lá cờ đầu trong các công tác từ thiện của Ni giới nói chung, Đặc san Hoa Đàm nói riêng và rất nhiều tự viện khác không sao kể hết, mỗi chùa một vẻ nhưng có một mục đích chung “Trụ Như Lai xứ, tác Như Lai sự”, góp phần vào nét đẹp cho bức tranh công tác thiện nguyện của thành phố.

Chính vì những nhân duyên này, người dân thành phố tuy sống trong môi trường là đầu cầu kinh tế của cả nước, nhưng đâu đây ở những ngã tư, chúng ta dễ dàng bắt gặp những bình nước trà đá miễn phí, những tủ bánh mì từ thiện, song song với những quán cơm nụ cười 2.000 đồng cho một xuất cơm hoặc cửa hàng giá 0 đồng phục vụ người nghèo, tha phương cầu thực nơi đô thị phồn hoa. “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”, góp vào mảnh ghép bức tranh giàu lòng nhân ái của thành phố.

Nét đẹp người dân thành phố không chỉ được thể hiện qua hình ảnh thiện nguyện kể trên nếu không đề cập tới chiến dịch hiến máu tình nguyện, “Một giọt máu cho đi, một sanh mạng ở lại” câu khẩu hiệu nằm lòng của giới trẻ, hàng chục ngàn đơn vị máu được thu được trong các đợt hiến máu nhân đạo không còn là con số ước ao, nó đã được thanh niên Phật tử biến thành thực tế, quán triệt lời Phật dạy, cứu một mạng người hơn xây 7 ngôi chùa.

Thành phố của tôi còn xinh đẹp hơn nữa nếu không còn những hình ảnh xả rác nơi công cộng, không còn cảnh nam nữ thanh niên Phật tử viếng chùa trong những bộ thời trang “thiếu vải”, không còn những tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi trong các buổi thuyết pháp tại các khóa tu. Nhưng nếu không còn những cảnh xấu này thì không thể tạo thành bức tranh toàn cảnh đặc sắc của thành phố tôi yêu. Vì kinh Phật đã dạy mọi việc trong thế gian không có gì là hoàn mỹ cả, ánh trăng còn có lúc tròn lúc khuyết, huống hồ xã hội con người.

Chính những nét đẹp và không đẹp đó đã góp phần làm nên một thành phố trẻ, trong những ngày tháng 4 lịch sử này. Dù có đi công tác ở tỉnh bạn, tôi càng thêm yêu quý nó, yêu một thành phố năng động đầy sức sống nhưng giàu chất thơ đã cho tôi hình hài và tự hào bảo với mọi người rằng tôi là một đứa con của Thành phố Hồ Chí Minh.

Vu Tuấn