Tết thầy

1274

Thời chúng tôi đi học, đạo thầy trò luôn luôn đặt lên hàng đầu. Ông bà ta vẫn bảo: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Một chữ cũng thầy nữa chữ cũng thầy. Lại bảo: “Trọng thầy mới được làm thầy!”. Đạo làm thầy thật vô cùng cao quý!

Học trò đối với thầy lúc nào cũng phải cung kính tôn trọng. Không phải riêng đối với thầy đang hoặc đã dạy mình, mà còn bất cứ với thầy nào ở cùng trường hay khác trường mà học trò biết được. Ở trường biểu hiện sự cung kính đã đành, ngoài nhà trường, gặp thầy bất cứ nơi đâu, học trò cũng đều phải đứng lại giở mũ cúi đầu chào một cách thật nghiêm cẩn.

Hổi đó chưa có ngày nhà giáo. Hằng năm, vào dịp tết Nguyên Đán, học trò ăn mặc tươm tất, mang đế nhà thầy hoặc trái dừa, hoặc quả bưởi,.. để tết thầy. Tuyệt nhiên không có tết thầy bằng phong bì hay những món quà đắt giá. Những món quà tuy nhỏ nhoi nhưng tấm lòng thành thật lớn lao.

Lúc thầy về già không còn dạy học nữa, học trò vẫn nhớ ơn thường xuyên lui tới thăm hỏi như khi thầy đang còn dạy.

Học trò cung kính thầy, cha mẹ học trò tôn trọng thầy, cả xã hội đều vì nể thầy. Thầy là người cho ta vốn kiến thức đầu đời để làm thành trang đi vào cuộc sống.

Thầy của chúng tôi nay đã có người đi xa, có người còn sống. Chúng tôi đã trở thành những lão ông , lão bà. Có người ăn nên làm ra, địa vị cao trong xã hội. Có người cuộc sống chẵng ra gì. Nhưng lúc nào trong thâm tâm cũng nghĩ nhớ ơn thầy, vẫn nghĩ mình chỉ là một đứa trẻ con trước thầy.

Hoa Phạm