Tết của những người không Tết

209

  8 giờ sáng mùng Một, cả nhà xuất hành đến một ngôi chùa vùng ngoại ô TP. Hồ Chí Minh, tránh đông đúc nhộn nhịp, cũng vì sợ dịch.

Thế vậy mà cũng xôn xao đông đảo, đứng trước cổng cả nhà băn khoăn, và không vào nữa, nhìn trước cổng chùa có nhiều hàng nước tạm bợ, bán hàng rong, vé số, kem dạo, ăn xin… đầy.

Một người nữ trung niên bán vé số tiến lại mời, nói giọng miền Trung xứ “Nẫu” cùng với quê tôi, tôi cũng mua 10 tờ lấy hên đầu năm, vui miệng hỏi thăm, qua trò chuyện Tết nhất sao không về quê, mới biết gia cảnh khó khăn, hai vợ chồng vào đây thuê phòng trọ ở đi bán, Tết ra vô tốn kém, nên quyết định ở lại đi bán kiếm tiền, đợi qua Tết giá vé xe rẻ về thăm cho đỡ tốn, sẵn đám giỗ mẹ chồng.

Thế Tết ăn uống làm sao, có buồn không? Người ấy tâm sự buồn chứ, xa nhà xa hai đứa nhỏ còn tuổi ăn học, nhờ bà ngoại chăm, trước Tết có gửi tiền về cho bà sắm Tết cả nhà, quần áo mới cho tụi nó nữa, tiện tặn vậy chứ cũng không nhiều, năm nào tụi tôi cũng không được đón Giao thừa với chúng nó, nhất là mẹ già, bà cứ trăn trở miết, từ đầu tháng Chạp đã hỏi chừng nào tụi bây về, mua vé trước chưa, hai đứa nhỏ thì liên tục hối mẹ về sớm với nó, nghĩ cũng buồn lắm anh.

Như bắt được mạch tâm sự, chị kể luôn một tràng dài đủ thứ chuyện nào xuân nào Tết, nào khu nhà trọ vắng người, chỉ còn mấy phòng ở lại, rồi hú hí nhau về đêm, sáng thì mạnh ai nấy đi. Tối 30, ai có món gì bày ra món ấy, kẻ bánh chưng người mứt gừng, kẻ dưa kiệu người bánh in, chị còn nói trước Tết ở nhà biết chị thích ăn bánh thuẫn, mẹ chị gửi vào vài chục, để dành Giao thừa đem ra đãi ăn với người cùng cảnh ngộ, mỗi người góp một chút, quây quần bên nhau giữa lối đi vui đón Giao thừa, chị nói chiều 30 phòng trọ cuối còn mua một chậu hoa cúc vạn thọ giá rẻ đem về, để trước cửa ra vào, nhìn hoa để biết mùa xuân, rồi râm rang kể chuyện quê hương đón Giao thừa, mỗi người góp một chuyện, cũng vơi đi nỗi nhớ nhà!

Sáng mùng Hai, cả nhà chuẩn bị đi một vòng thành phố, với ý định “Cưỡi ngựa xem Tết”. Mới mở cổng ra, bắt gặp ngay một người đi gom ve chai, đang móc từng bọc từng bọc trước cửa từng nhà tìm lon bia. Vì Tết nhà nào cũng ăn uống nhậu nhẹt, hẻm nào cũng bày biện nhậu quá nửa đêm, lon bia thì vứt bừa ra đó.

Thấy tôi, bà ấy liếc sơ một chút rồi cúi mặt, có vẻ e ngại. Tôi không dám hỏi, cũng sợ người ta buồn, chạm vào nỗi khổ, bất hạnh nào đó. Tôi tiến lại gần, dúi vào tay bà tờ 50 ngàn đồng. Bà bất ngờ, nhìn lên, một lời cảm ơn nho nhỏ rồi tiếp tục bới móc trong một bọc rác to, tìm cái gì bán được thì lấy. Người ấy quần áo lấm lem, đầu bù tóc rối được che dưới cái nón đầy bụi bặm, dáng gầy gộc, thì Tết còn ở đâu xa lắm.

Chạy lên trước Bưu điện Trung tâm Thành phố, người cũng lưa thưa, áo quần xanh đỏ rực rỡ, mọi người loay hoay chụp hình, bất chợt tôi nghe tiếng đàn ghi-ta và tiếng hát mộc, tôi đảo mắt tìm.

Một người trung niên hát say sưa bên chiếc đàn cũ, quần áo cũng cũ (nhưng không ra vẻ nghèo đi hát kiếm tiền như thường gặp ở những khu chợ nhỏ), hát bài này đến bài khác, nhạc xuân, nhạc ngoại đủ cả, tôi nghĩ người này biểu diễn thì đúng hơn, nhưng trước mặt lại để một cái hũ nhựa trên cái loa kẹo kéo, tôi ghé mắt nhìn vào và thấy có tiền, tôi cũng góp vài chục.

Tôi nghĩ họ hát vì đam mê cá nhân? Vì kiếm chút đỉnh? Hay vì cả hai?! Thôi, gì cũng được, đời sống muôn hình muôn vẻ mà, nhưng đẹp chứ không có gì xấu cả!

Vâng! Thành phố ta Tết về trong tâm dịch Covid-19, hàng ngàn y bác sĩ ngày đêm túc trực làm nhiệm vụ khá nặng nề, họ cũng đâu có Tết! Hàng trăm các bác lãnh đạo cũng thức đêm trăn trở, theo dõi điều hành chống dịch, bỏ ăn bỏ ngủ thì Tết cũng đâu có vui! Hàng ngàn người đang nằm điều trị, cách ly y tế họ cũng có cái Tết không hoàn hảo.

Vâng! Tết này cả nước buồn và lo lắng vì dịch chứ không riêng gì ở thành phố nào, mà buồn nhất là các tỉnh phía Bắc, như Hải Dương, Hà Nội… cứ như Tết mà không Tết vậy!

Dũng Nguyễn