Tâm thư gửi Mẹ

9

  “Bông hồng cài áo con thơ,
Bơ vơ lạc lối giữa vòng trần ai.
Nỗi buồn nào có phôi phai,
Bao năm in dấu bóng hình Mẹ yêu.”

Mỗi mùa Vu Lan đến, cảm giác chơi vơi bất chợt lại ùa về. Nghĩ cũng lạ, người ta bảo thời gian sẽ mang đi tất cả, nhưng cớ gì đã bao năm trôi qua con lại chẳng thể nào bình thản. Tủi thân và hối hận luôn cắn rứt lòng con, mãi nghĩ rằng: “Ví mà con đổi thời gian được, đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười”.

Mẹ ơi, con mãi chìm đắm vào hồi ức tuổi thơ có bóng hình của mẹ bên con. Những năm ấy là bạch nguyệt quang chẳng thể nào tối đi, là khoảng thời gian đáng nhớ nhất đời con, vì lúc ấy con còn có mẹ.

Vẫn nhớ như in, khi còn bé ham chơi, nghịch ngợm. Có lần con đi chơi ở tít ngoài ruộng, không biết bơi mà dám lội xuống ao bẻ sen khiến cho mẹ giận, mẹ cầm roi đánh con, con đau mà mẹ cũng đau. Lúc ấy nhìn thấy mẹ khóc, con biết mình đã phạm một lỗi lầm to lớn rồi.

Mẹ ơi, ngày bé con kén ăn, chẳng để tâm đến mỗi món mẹ nấu cực như thế nào, chỉ ăn tí xíu rồi gác đũa chạy đi chơi. Bấy giờ, hương vị ấy con có muốn thì cũng chẳng thể nào nếm lại được. Đúng là thời gian, một khi đã qua thì không bao giờ quay trở lại.

Sau này lớn lên con mới biết được mẹ đã hy sinh vì con biết bao nhiêu. Vì đứa con khờ dại này mà bao lần buồn khổ, bao lần sầu bi.

Hồi ức của con luôn được mẹ chở che và bao bọc. Mẹ dạy con rất nhiều điều, từng bài kinh câu kệ, từng những việc nhỏ nhặt trong cuộc sống,… tất cả như nói lên được rằng mẹ là cả thế giới của con.

Mười năm ròng rã, hình ảnh của mẹ khắc sâu vào tàng thức con. Mẹ đối với con là một đấng trượng phu, kiên cường mà lại dịu dàng. Mẹ luôn có nhiều trạng thái đối lập khi dạy bảo con. Đôi lúc, mẹ trong vai một người thầy dạy cho con cách làm người, lại có lúc mẹ như một người bạn thân, luôn ở bên mỉm cười lắng nghe lời con kể, cùng trút bầu tâm sự với con trong những khung cảnh tĩnh lặng. Hai mẹ con cùng nhau nhâm nhi bánh trà, ngắm trăng nói về nhân sinh. Nhớ đến đó con lại cảm thấy buồn cười, có lẽ tính cách “bà cụ non” của con là do mẹ đắp nặn mà ra.

Có đôi khi ánh trăng mùa thu dịu dàng như đại diện cho mẹ. Nhu hòa và ấm áp là cảm giác có mẹ ở bên. Lại có lúc mẹ như người cha, mạnh mẽ và kiên cường. Dù cuộc sống có khó khăn áp lực đè nặng lên đôi vai của mẹ, những lo lắng về miếng cơm áo mặc, tương lai của những đứa con thơ đã làm phai mờ bao năm tháng tươi đẹp của người con gái ngày xưa. Mẹ chưa bao giờ tặng cho con món quà gì trong ngày sinh nhật nhưng quà mà mẹ thầm lặng cho con chính là những năm tháng thanh xuân của mẹ.

Mẹ ơi, mẹ luôn là tấm gương để con noi theo. Hồi ức của con có bóng dáng của người phụ nữ mạnh mẽ, luôn cắn răng chịu đựng những nỗi đau bất tận của căn bệnh nan y ác tính. Thậm chí trong khi sức khỏe của mẹ ngày càng yếu đi mà mẹ vẫn không để ai chăm sóc quá nhiều cho mẹ. Tự chính bản thân mình làm, tự lực cánh sinh đó chính là châm ngôn sống của mẹ. Bài học mà mẹ dạy cho con rằng: “Con người, hễ khi nào mà mình có thể làm được thì đừng bắt người khác làm huống chi là vì lợi ích của bản thân, không tự mình ra tay thì có còn ý nghĩa gì nữa”.

Tâm đạo mà mẹ hướng đến vẫn luôn là Đức Bồ tát Quan Thế Âm. Mẹ luôn hằng dạy con rằng phải hướng thiện và làm việc lành có ích cho xã hội. Mẹ ơi, sao trên đời này lại có một người phụ nữ đáng được kính yêu đến thế, mẹ luôn dẫn dắt con từng bước trên đường đời, mẹ thương con nhưng chẳng bao giờ mẹ nói ra những lời tâm tình mật ngọt. Có đôi khi con rất buồn vì mẹ không yêu chiều vỗ về con, mẹ luôn răn đe: “Thương cho roi cho vọt” khi con làm điều sai. Tuổi thơ của con là kỷ niệm về cây chổi hay thậm chí là pháp bảo gia truyền: Roi mây và những trận đòn nhớ đời không bao giờ quên. Nhờ đó mà con lớn khôn, nhờ đó mà con bỏ đi những việc làm sai lầm ngày còn bé.

Thế giới của con gọi tắt là mẹ, vì có mẹ con như được có tất cả. Nhưng điều gì đến cũng sẽ đến, vô thường đã cướp đi thế giới quan của con. Ngày mẹ ra đi con vẫn còn thơ dại, từng ngày trôi qua nỗi đau ngược lại lớn dần. Hối hận vì sao lúc ấy không ở bên mẹ nhiều hơn, làm cho mẹ cười và hạnh phúc hơn. Mẹ ơi, có lẽ suốt quãng đời còn lại chẳng có ai yêu con hơn bằng mẹ đâu.

Ngày lễ Vu Lan, đã mười năm con cài lên ngực đóa hồng trắng, sắc ánh tinh khôi mang nỗi niềm vô tận. Biết bao người cũng giống như con, mất mẹ mà sầu thương. Ngoảnh lại nhìn các bạn bè bông hồng đỏ thắm đến chói mắt, cay cả sống mũi, nỗi niềm ghen tị cùng tủi thân có lẽ sẽ bên con mãi mãi. Có đôi khi con cảm thấy cô độc, tưởng chừng như thế giới này chỉ còn bản thân. Con dần trở nên không thích chốn ồn ào náo nhiệt mà lại thích nơi tĩnh lặng bình yên, vì nơi đó con có thể tự mình liếm vết thương, không một tiếng động mà sống với chính mình. Thật là một ân đức lớn lao khi con được mẹ sinh ra. Mẹ mãi là vầng trăng sáng soi, cho con lấy đó làm nơi nương tựa, mỗi lần bất lực con lại nhớ đến mẹ để có thêm động lực mà vững bước tiến lên. Con biết rằng mẹ luôn bảo vệ con.

Mẹ ơi, đường đời khó khăn trắc trở nhưng con sẽ mãi cố gắng vươn lên, sống một cuộc sống thật tốt, để chính con an lạc mà mẹ cũng được vui.

“Trên không trăng tỏ nhu hòa
Ấm lòng cảm nhận mẹ và tình thương”.

Tịnh Mỹ