Tâm sự quẻ xăm

253

  Nói về lịch sử của tôi thật là rất dài. Trong thời kỳ Chiến quốc cổ đại có quan hàm “Thái bốc” (太卜), là Thủ trưởng của bốc quan (quan phụ trách bói toán). Lúc đó, tôi bị bao vây bởi các bốc quan. Sau đó, mãi đến khi Phật giáo được truyền vào Trung Quốc, vì liên quan đến việc bãi bỏ chế độ bốc quan, dần dần tôi đã chui vào Phật môn. Nhiều người không rõ lịch sử đều cho rằng tôi là con đẻ của Phật giáo, đâu biết tôi vốn xuất thân trong thời kỳ thượng cổ.


Còn nhớ trong thời đại chiến quốc, khi quan Thái bốc Trịnh Chiêm Doãn (鄭詹尹) còn quản lý chúng tôi, lúc đó, nhà thơ lớn Khuất Nguyên (屈原 340 – 278 TCN) vì lòng dạ rối bời không biết phải làm thế nào, đã từng yêu cầu Trịnh Chiêm Doãn bói cho ông một quẻ xem thử kiết hung; vào triều đại nhà Tần, lúc Đông Lăng Hầu Thiệu Bình (東陵侯邵平) bị phế bỏ chức quan, cũng đã từng đến Tư Mã Quý Chủ (司馬季主) – bói toán mưu sinh phía đông Trường An nhờ xem cho một quẻ. Từ xưa đến nay, thường thường mọi người khi có điều gì nghi vấn không giải quyết được thì họ sẽ đến thỉnh vấn tôi.

Nói về tôi, trong thời đại nguyên tử của thế kỷ XX này, dần dần tôi đã không thể đứng vững. Thật ra, “Dịch Kinh” (易經) là một trong Ngũ Kinh – sách cổ Trung Quốc, chính là sử dụng bói toán để nói lên đạo lý chí cao vô thượng của trời đất. Rất nhiều người đều nói rằng đây là loại Triết học xưa nhất ở Trung Quốc. Thời thế đổi thay, ngày nay lại khiến tôi gần như đã đi đến bước đường cùng.

Sau khi tôi chui vào cửa Phật, nhiều người không thể lượng thứ cho tôi khiến Phật giáo cũng gặp phải sự hiểu lầm. Họ không biết nguồn gốc của tôi, thấy tôi nương thân trong điện Phật, đều chỉ trích phê bình màu sắc mê tín của Phật giáo rất sâu đậm. Kỳ thật, đây là điều quá oan uổng! Cho dù bị người khác khinh thường, chế giễu, lăng mạ, đối xử với tôi như thế nào đi nữa, nhưng tôi vẫn có rất nhiều tín đồ. Khi các sinh viên thi Đại học, đến hỏi tôi có thể thi đậu không; người mua vé số, hỏi tôi có thể trúng thưởng không; khi phụ nữ đã kết hôn sanh con, hỏi tôi là trai hay gái; các cô gái trẻ muốn biết đối tượng họ đang yêu có lý tưởng hay không, cũng cần đến hỏi tôi,… Tạm thời, tôi không bị đào thải, đây là những ân nhân mà tôi không thể không cảm ơn họ.
Tôi không phủ nhận rằng tôi không thể đáp lại những gì mà người cầu xin mong muốn. Đã có rất nhiều người không hiểu chuyện đến hỏi tôi, mặt nạ của tôi tất nhiên không muốn để người nhìn thấu. Điều đáng than thở là có một số Tăng, Ni không có tri thức, dường như họ cũng không biết xuất thân của tôi, đến hỏi tôi có thể thành lập Phật học viện không, còn thỉnh cầu Pháp sư giảng kinh rằng, xin việc đó được hay không được. Có lúc họ rung lắc tôi rào rào, tôi không thể tự chủ đã nhảy ra một quẻ xăm xấu, tôi rất lo lắng và hối hận, tôi sẽ dùng cái gì để triệt tiêu những tội lỗi của mình? Rõ ràng tôi đã giúp cho những người mệnh danh học Phật này, với: Đừng hỏi bá tánh mà hãy đến hỏi tôi, cảm thấy vô cùng sỉ nhục, tôi có thật linh nghiệm để giải quyết những điều này ư!

Tôi không thể vì sự sinh tồn của chính mình mà làm hại Phật giáo, tôi càng cảm thấy đáng tiếc cho một số Tăng, Ni không có học vấn, không có năng lực, tôi có linh nghiệm hay không ngược lại cũng có thể đặt họ sang một bên, quyển sổ đoán xăm sẽ thay tôi giải thích. Trên đó còn có rất nhiều câu chuyện cười, đưa vào nhiều truyền thuyết địa phương. Ví dụ: Tên cổ nhân trên quẻ xăm có cái gì là “Quách Hoa luyến ái Vương Nguyệt Anh”, hay “Lương Sơn Bá thăm Chúc Anh Đài” cho một người có chút tri thức xem được, thì họ sẽ biết thân tôi đáng giá rồi.

Nực cười hơn nữa, một cô bé tại gia cũng có thể có lời “giáo huấn” đại Thiền sư, “Tô Tiểu Muội đối đáp Thiền sư Phật Ấn” – quẻ xăm “Nhâm Tý”:

Ngôn ngữ tuy đa bất khả tùng
Phong vân tĩnh xứ vị hành long
Ám trung chung đắc minh tiêu tức
Quân nhĩ hà tu vấn trùng trùng.

言語雖多不可從
風雲靜處未行龍
暗中終得明消息
君爾何須問重重

Tạm dịch:

Lời nói tuy nhiều không thể theo
Rồng ẩn trong mây chốn tịch liêu
Cuối cùng trong tối tin được rõ
Cần chi anh phải hỏi cho nhiều.

Đây là những lời thô tục có ý xúc phạm chư Tăng không có khảo chứng, lại được đưa vào trong tự viện, vậy mà không ai phản đối, tôi thật sự cảm thấy khâm phục công phu nhẫn nhục của các Tăng, Ni xuất gia này. Đôi khi phát hiện lương tâm, muốn chỉ bảo mọi người không cần đến xin tôi, ví như quẻ xăm “Hồ Phụng Kiều hành hương Chùa Quan Âm”. Lần đó, tôi đã giải thích:

Tổng thị tiền đồ mạc tâm lao
Cầu thần vấn thánh uổng sự đa
Mãn phúc nghi tràng vô nhân đáp
Tự vấn tự tâm sự tức minh.

總是前途莫心勞
求神問聖枉事多
滿腹疑腸無人答
自問自心事即明

Tạm dịch:

Con đường phía trước chớ nhọc lòng
Cầu thần hỏi thánh luống uổng công
Mối nghi đầy bụng không người giải
Tự hỏi tâm mình việc tức thông.

Những người ngu muội không hiểu rõ lý này, bạn bảo tôi làm cách nào giúp họ? Tôi nhớ một lần, có một người đàn ông chạy năm mươi dặm đường đến chùa để xin xăm. Không ngờ ngoài dự liệu, quẻ anh ta xin là “mục đích đến không chân thành, phạt ba cân dầu”, trong lòng tôi lẽ nào không ấm ức vì anh ta hay sao?

Có một truyền thuyết: Xưa có thí sinh Lưu Văn Viễn lên kinh ứng thí. Khi đi qua núi Hoa Nhạc, anh hướng về Hoa Nhạc Nương Nương khấn vái xin quẻ xăm. Lời cầu khẩn của anh ta: “Đệ tử lên kinh để thi, nếu có thể đậu Trạng nguyên, cầu xin Nương Nương cho quẻ xăm ‘thượng thượng’, bằng không thì xăm ‘hạ hạ’, đệ tử không cần phải đi thi nữa!” Nào ngờ quẻ xăm mà anh ta xin đã không phải là thượng thượng, cũng không phải hạ hạ mà là “trung bình”, khiến anh ta do dự không quyết định và thất vọng vô cùng. Đây thật sự là tự tìm phiền não của một văn nhân.

Ngoài việc giải quyết vấn đề nghi nan cho người, tôi còn phải gánh vác trách nhiệm y tế điều trị bệnh nhân. Có một loại gọi là “Dược thiêm” (藥籤: Quẻ xăm thuốc). Trên mỗi một quẻ có viết một đơn thuốc. Tôi không lo lắng về bất cứ điều gì khác, chỉ sợ hại người sốt cao uống thuốc tánh ấm, hại người cảm lạnh lại xin nhằm đơn thuốc tánh mát, làm tăng thêm bệnh tật của họ, bởi vì Bồ tát không phải là một người bạn thân trong tiệm thuốc để canh giữ tôi!

Ống xăm đã đến Đài Loan, xin xăm lại nhiều thủ tục. Đầu tiên, người xin đem tôi ra, sau đó dùng hai miếng gỗ nhỏ gieo trên mặt đất, gọi là “Điệt Cảo” (跌筶). Nếu hai mảnh gỗ một sấp một ngửa, phía rút xăm xem như tốt. Giả sử thật có vị thần tướng nào đó quản lý lời nói của tôi, tôi nghĩ vị thần này nhất định sẽ nổi trận lôi đình, vì bạn đã cầu nguyện ông, lại rút ra một cây xăm, lại còn hỏi ông ta quẻ xăm này có hữu ích hay không. Nếu vị thần tướng đó có trượng nhị vô minh, ông nhất định sẽ bốc cháy.

Hầu hết các tín đồ ở Đài Loan đều tín ngưỡng đức Bồ tát Quán Thế Âm, lúc xin tôi, họ đều hướng về Quán Âm cầu nguyện. Mặc dù Bồ tát có lòng đại từ đại bi thần thông biến hóa, nhưng mỗi ngày có vô số người xin tôi, Bồ tát cũng không thể can thiệp, quả là Ngài cho họ lợi dụng, còn tôi bận rộn đến nỗi ngay cả thời gian để thở cũng không có.

Tôi đã từng chứng kiến rất nhiều Tăng sĩ trí thức, hiện nay nhìn thấy hiện tượng quái lạ của tôi, để phục hưng Phật giáo, đả thông chánh tín. Cho nên, họ không ngại ngần phải làm mọi cách để đánh bại tôi, hủy diệt tôi. Mặt khác, lại có rất nhiều người tán thành tôi, họ cũng bất chấp tất cả để ủng hộ tôi, bảo vệ tôi. Đây là cuộc chiến tranh không biết đến khi nào mới có thể kết thúc. Vì vậy, bây giờ tôi cũng không muốn nghĩ về bất cứ điều gì nữa, chỉ có thể phó mặc cho số phận an bài.

Từ lúc tôi sống nhờ cửa Phật cho đến nay, thời gian cũng không quá ngắn, lại trốn tránh như thế này cuối cùng không phải là một kế hoạch lâu dài. Hiện nay, Phật giáo ở khắp mọi nơi đang bận rộn đổi mới, tôi vẫn sống tạm bợ như vậy, cũng thật là không còn mặt mũi nào. Ở trong chùa, mỗi ngày nhìn vào hàng vạn đôi mắt lạnh lùng của những tín đồ Phật giáo chánh tín có hứng thú, có ý nghĩa gì không?

Mặc dù, cũng có rất nhiều phụ nữ lớn tuổi kiền thành tín ngưỡng tôi, mọi thứ trong cuộc sống của họ đều bị tôi điều khiển. Mỗi lần ra ngoài, họ phải đến hỏi tôi có đi được không, tất cả việc lớn việc nhỏ gì cũng đều là quyết định ở tôi. Họ không có một chút chủ quyền cho đời sống của chính mình, chỉ là một số bà lão này tín nhiệm tôi như thế. Mặc dù tôi tự hào và tự tin về uy quyền của mình, nhưng cuối cùng những bà lão đó đều đã trở thành người của quá khứ rồi, trên mặt mũi của tôi còn có gì gọi là vinh quang chứ?


Hôm nay, tôi đã nói ra tất cả mọi thứ về tôi và khuyên bảo hết nước hết cái, tôi không dám khoe khoang bản lĩnh của mình, nâng cao giá trị của mình. Những tín đồ Phật giáo chánh tín oán hận tôi, phẫn nộ tôi bất tất phải mất lòng tin. Chỉ cần các bạn có những nỗ lực để hồi sinh Phật giáo mới, đuổi tôi ra khỏi sơn môn, tôi có thể kiếm nơi khác mưu sinh. Phật và Bồ tát không phải là ông chủ đứng sau giật dây tôi. Các bạn hãy yên tâm để làm điều đó nhé!

Đại Sư Tinh VânThanh Như dịch