Tấm lòng vị Sư trẻ

227

  Học viện Phật giáo TP.HCM cơ sở II nơi hội tụ rất nhiều Ni sinh khắp các tỉnh thành trở về học tập. Vì nhiều vùng miền nên cách sống và tính cách mỗi người càng khác nhau. Đó cũng là lí do trước ngày vào Nội viện con lo lắng về môi trường học tập mới, sinh hoạt mới, không biết ở đây thế nào? Bạn bè đồng tu có giúp đỡ thương yêu hòa đồng với nhau? Rồi những lần bệnh đau, sai phạm có được tha thứ, che chở như cha mẹ, Thầy Tổ ở nhà.

Rồi ngày nhập học cũng tới, con được ở Ni Xá II – Nội viện Thanh Tâm, dưới sự quản lý trực tiếp của Sư cô Tuệ Giác. Ngày đầu vào Nội viện, Sư cô loay hoay lo cho chúng từ vật dụng trong phòng cho đến các công tác cần phải làm quen, trông vẻ bề ngoài Sư khó gần và rất nghiêm nhưng qua mấy tháng con được cùng chúng tu học ở đây mới cảm nhận được ở Sư một sự chân thành và gần gũi. Sư muốn chúng tinh tấn hơn trong các thời khóa, rồi sợ Ni chúng lười đi ăn không đủ sức khỏe, sợ chúng thức khuya không tốt, Sư phải lên từng lầu vô từng liêu kiểm tra. Cũng có những lần chúng xích mích khi làm việc, sống cùng nhau không hợp tính, Sư phải đứng ra hòa giải, khuyên răn. Chúng bệnh, Sư cô lên phòng an ủi, động viên. Chúng không ngoan Sư nhắc nhở hay phạt nếu tái phạm nhiều lần nhưng khi chúng ngoan Sư dễ mến và rất thương chúng. Những lần Sư bệnh nói không ra hơi, nhưng để cho chúng có tinh thần, Sư lên tụng kinh cùng chúng, cùng làm việc ngoài vườn, cho tới trong bếp. Có hôm, một số Ni sinh đi học về muộn, Sư xuống bếp để phần thức ăn, đi học về ngang qua phòng, Sư bảo: “Hôm nay, có đồ ăn ngon tụi con nhớ xuống ăn chiều nhen.” Có những sự quan tâm thầm lặng, ánh mắt nhìn trìu mến nhưng chỉ ở sau lưng chúng, không dám thể hiện ra ngoài, vì lâu ngày sẽ bị “Gần chùa gọi Bụt bằng anh, thấy Bụt hiền lành, bế Bụt đi chơi.”

Thời gian đầu chưa quen, con hơi mệt và thấy ngột ngạt, vì số lượng Ni chúng đông, việc Sư quản lý chặt cốt để ổn định đời sống tập thể. Giờ đây mọi thứ đã đi vào nề nếp, người nào việc đó, Sư ít khi nhắc nhở như những ngày đầu. Gần 5 tháng chúng con ở đây dưới sự quan tâm của quý Ngài, của Ban Quản viện Ni và nhất là sự quản lý trực tiếp của Sư cô Giác, ít nhiều cũng có những khoảnh khắc đáng nhớ dành tặng cho nhau. Chúng con xin tri ân những tình cảm mà Sư đã dành cho chúng con, luôn ở bên nâng đỡ, bảo bọc, thương yêu cho chúng yên tâm tu học để ngày ra Nội viện chúng con là những người kế tự Thầy Tổ, kế tự Phật pháp mãi trường tồn.

Tất cả cũng tàn phai
Chỉ tình thương ở lại
Những gì trao hôm nay
Sẽ theo nhau mãi mãi.

Trí Giải