Thứ Năm, 26 Tháng Năm 2022
Cảm tác Tâm hương cho người nằm xuống

Tâm hương cho người nằm xuống

  “Một người nằm xuống, để lại cho đời dư âm… ”

Tôi biết tin chị mất hơi muộn vì đang trong thời gian giãn cách, lại là mùa an cư nên không nhận tin từ chư huynh đệ bạn học ngày trước.

Cố Ni sư TN. Như Diên (1957 – 2021) Trụ trì Ni viện Thiện Hòa.

Rồi một buổi sáng, vừa mở trang báo mạng Hoa Đàm, tôi bàng hoàng khi nhìn thấy dòng chữ phân ưu cùng hình ảnh quen thuộc. Là chị đó sao? Ni sư TN. Như Diên.. “Trụ trì Ni viện Thiện Hòa – tân viên tịch… ”

Đúng là Sư Diên. Vẻ mặt từ hòa, nụ cười nhẹ thoáng vô ưu mà ai một lần gặp qua hẳn là không thể nào quên được. Huống chi tôi quen sư cũng đã trên bốn mươi năm rồi, lại có thời gian học chung dưới mái trường Thiện Hòa Ni Viện. Từ ngày tốt nghiệp trường Trung cấp Phật học Đại Tòng Lâm (1989 – 1994) hiếm khi tôi về thăm trường xưa nên cũng ít gặp pháp lữ bạn học. Cho đến cuối năm 2020, các khóa I, II Trung cấp & Cao đẳng I cùng tổ chức chuyến đi ra Nha Trang làm lễ tưởng niệm chư giáo thọ cùng quý huynh đệ đã viên tịch, tôi mới có dịp tháp tùng đi theo.

Xem danh sách đăng ký thấy có tên quý Sư cựu Chúng trong Ban chức sự Ni Viện ngày trước, tôi rất vui vì sẽ gặp lại những người mình quý kính. Nhưng cuối cùng chư vị đã không thể có mặt trên cùng chuyến đi. Hỏi thăm sư Diên thì nghe nói sư không được khỏe lại bận nhiều Phật sự ở trường. Cho đến lúc ấy, Sư vẫn cần mẫn chăm lo việc chùa, việc Chúng, vẫn chu toàn mọi trọng trách mà chư Tôn đức và Ân sư tin tưởng giao phó với tâm niệm hoan hỷ nhiệt thành nên không ai nghĩ là người sẽ phát bệnh rồi ra đi chỉ vài tháng sau đó.
…Mùa hạ năm 1980, mấy huynh đệ được Bổn sư gởi về chùa Huệ Lâm ở Xóm Cũi Q. 8 để tùng Chúng nhập hạ. Khi ấy chúng tôi là những cô Diệu còn để chỏm, bỡ ngỡ vì lần đầu tiên bước vào môi trường có Đại chúng đông vui tu tập, có chương trình Phật học bài bản, chuẩn mực. Bấy giờ cố Sư bà TN. Giác Nhẫn – Viện chủ Tổ đình Huệ Lâm mời Ni sư Như Như từ Ni trường Từ Nghiêm về đảm nhận ngôi chùa. Là một vị Ni trẻ có tài lãnh đạo, có tâm huyết đào tạo học Ni, nên khi được giao trọng trách, Ni sư liền thâu Chúng khai hạ rồi mở lớp học, mời quý Sư bà, quý Ni sư đến chùa giảng dạy Kinh, Luật.


Lớp sơ đẳng gia giáo năm ấy xuất hiện một nữ cư sĩ. Chị có pháp danh là Diệu Diên, được Hòa thượng Thích Thông Bửu (Tổ đình Quan Thế Âm, Phú Nhuận) là thầy năm giới gởi nương sư Như Như để tập sự xuất gia. Gốc người Bắc nhưng sanh trưởng trên đất Sài thành, chị vẫn giữ được nét tinh tế nhẹ nhàng cùng với nếp sống bình dị thân thiện nên nhanh chóng thu phục cảm tình của mấy cô diệu nhỏ đồng liêu. Vì cùng ngũ giới nên mọi người vẫn gọi sư là chị. Riêng tôi không chỉ quý mến chị mà còn nễ phục bởi sự thông thái, dõng mãnh của cô Cử nhân Kinh tế vừa ra trường. Buổi giao thời, sau ngày nước nhà thống nhất, người có bằng Đại học đi tu thật là hiếm.

Học vấn cao, xuất thân gia đình trí thức Phật giáo, từ tuổi hoa niên chị đã lập chí vươn xa, nung nấu nhiều hoài bão rộng lớn. Thế rồi, sau ngày mãn tang mẹ, hiếu sự chu toàn, việc học cũng viên mãn, chị xin gia đình được tròn tâm nguyện xuất trần thoát tục. Tổ đình Huệ Lâm là nơi chị được gởi đến thế phát xuất gia. Gặp thầy lành-bạn tốt, con đường tu học của chị có thể gọi là thuận duyên, thuận cảnh, dù cũng có lúc đổi thay biến chuyển theo thời cuộc. Nhưng đó là câu chuyện về sau, còn lúc bấy giờ khi mùa Hạ kết thúc, huynh đệ chúng tôi cũng từ giả ngôi chùa Sắc Tứ cổ kính.

Phải gần mười năm, tôi mới gặp lại thầy Nhất (là biệt danh mà chúng đệ tử và học Ni thường gọi Ni trưởng TN. Như Như) gặp quý Sư và sư Diên trong môi trường tu học khác. Mùa Hạ năm 1989, trường Cơ Bản Phật Học Đại Tòng Lâm mở khóa đầu tiên và cũng là trường nội trú duy nhất vào thời điểm đó. Ni trưởng TN. Như Như lúc này đã về lập chùa Phước Hải tại xã Phước Thái – Long Thành. Biết Ni trưởng có tâm huyết với chư Ni, quý thầy Ban giám hiệu đã thỉnh mời Người đứng ra đảm nhận việc xây cất Ni xá và tiếp nhận Học chúng.

Nằm trong khu rừng tràm vắng vẻ yên tĩnh, trường nội trú Ni lúc đầu chỉ là hai dãy nhà lá cất tạm cho hơn một trăm Học ni các nơi tựu về chờ ngày dự thi. Tên gọi Ni Viện Thiện Hòa cũng ra đời từ đó. Trong số Ni sinh trúng tuyển có nhiều vị là Cựu học chúng và đệ tử của thầy Nhất từ thời còn ở Huê Lâm. Hạ đầu tiên ở Ni viện Thiện Hòa, tôi là tân Tỳ Kheo còn sư Như Diên đã được năm tuổi hạ. Năm tháng hấp thu pháp khí đạo màu, chí hướng nguyện lực của pháp lữ đồng liêu ngày nào càng thêm vững vàng tỏa sáng song tính cách bình dị dung hòa thì vẫn như xưa…

Ni viện đang trong quá trình xây dựng, ngoài những giờ lên lớp chính thức, thầy Nhất còn tạo điều kiện để Chúng được học thêm các môn Văn hóa, ngoại ngữ, Hán cổ… Và trong khi chúng tôi chỉ chuyên tâm vào chuyện học hành, thi cử thì sư Diên phải phụ giúp Ni trưởng Tôn sư nhiều việc như lo chạy giấy tờ, mua vật tư xây dựng, làm kinh tế nuôi chúng. Ngày cuối tuần, trong khi mỗi tổ học tập chuẩn bị bài vở thuyết trình thì Sư thường đi thành phố vận động các Mạnh Thường Quân, những Phật tử thân tín trước kia hoặc vào các nhà sách tìm mua Kinh – Luật cho Chúng, cho phòng Phát hành mới mở. Cho đến chiều tối, Sư mới về cùng chiếc xe tải nhỏ chở đầy văn hóa phẩm cùng gạo, mì, rau, củ, quả…

Ấy vậy mà… suốt bốn năm Trung cấp, sư Diên luôn là học Ni ưu tú về học lực lẫn hạnh kiểm. Là Trưởng tử của Ni trưởng Quản viện, hơn ai hết, Sư hiểu rõ tâm tư nguyện vọng của Tôn sư. Và thế là, khi quý thầy Đại Tòng Lâm đến thỉnh cầu Ni trưởng, Sư cùng các huynh đệ khăn gói theo về, vừa học Phật pháp chuyên sâu vừa phụ giúp thầy các Phật sự lớn nhỏ. Một chân trời mới vừa mở ra, Sư hân hoan bước vào và sau đó là những tháng ngày cùng tiếp nối hạnh nguyện của Ân sư trên mọi nẻo đường dấn thân hành đạo.

Mỗi khi có dịp nhắc đến Ni viện Thiện Hòa, chư huynh đệ các khóa sau này đều bày tỏ sự đồng cảm sẻ chia với chị em khóa I trong giai đoạn đầu còn khó khăn thiếu thốn. Nhưng mọi người chắc cũng hiểu rằng, sư Diên cùng quý Sư trong Ban Chức sự ngày ấy chính là những chiếc đầu tàu kiên cố. Mỗi đầu tàu mang bên mình cả một trọng trách lớn lao, cùng vận hành cùng vun đắp chở che cho cả đàn em hậu lai tiến bước. Tâm lượng bao dung, sự hy sinh thầm lặng quên mình của chư vị là bài học sâu xa ý nghĩa mà những ai có duyên gặp gỡ đều mong muốn được nương về học hỏi.

“Là hoa rót mật cho đời, là con Tằm rút ruột nhả tơ…” Bao chất tinh anh một đời Sư để lại cũng đủ cho thế hệ ngày sau viết lên nhiều trang sử đẹp, ghi đậm dấu ấn về một bực nữ lưu đạo cao hạnh đức sáng ngời. Cánh Nhạn bay xa nào có lưu lại bóng hình, sứ mạng cao cả đã hoàn thành, Sư an nhiên từ giả cõi đời ngay giữa mùa Hạ lạp. Sư bình thản ra đi, không một lời dặn dò báo trước, bởi lẽ Người cũng đâu muốn làm phiền ai trong cõi sắc không vô thường.

Mùa dịch bệnh, chị em bạn hữu phương xa không thể trở về, chỉ xin thành kính dâng lên Sư một nén hương lòng thay lời tiễn biệt. Kính nguyện Sư cao đăng Phật quốc, sớm hồi nhập Ta bà cứu sanh độ chúng…

Lam Khê

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!