6.3 C
London
Saturday, December 4, 2021

Sợ hãi

HĐ  Vẫn còn nguyên nỗi sợ hãi, bởi bao đời, bao thế hệ đã qua, còn lưu lại những âm vang đầy tiếc nuối.
Sợ ai? Và sợ những gì? Đó là những thách đố dày đặc mà chư Ni hậu học chưa thể trả trọn vẹn ý thơ trên trang giấy.

“Sợ hãi lắm giá băng tràn khắp lối
Cảnh cơ hàn biển cả giết dân đen
Ruộng vườn kia hoa héo nụ khô chồi
Dân nghèo khổ đất mòn trơ sỏi đá”.

Chưa bao giờ chấm dứt nỗi sợ hãi đan xen trong ký ức, lẫn trong bữa ăn, lồng trong giấc ngủ, thế sự quay cuồng và tình người đổi trắng thay đen! Nắm chặt bàn tay cho tâm tư không xao xuyến, hững hờ, dìm giấc ngủ để đêm dài không ảo mộng.

Vâng! Sông núi cũng phai tàn theo năm tháng, lớp bụi mờ giăng phủ lối đi, tai vẫn nghe, ánh mắt cũng chan hòa, bao mất mát lụi tàn, chia ly và tiễn biệt!

Này em thương! Có bao giờ đỉnh Thứu Sơn âm vang lời nhắn nhủ, giữ muôn đời ánh mắt thuở ngàn sau, đạo tràng kia, cây Bồ đề bên đất Ấn, bước chân người muôn lối cất thang mây.

Sợ hãi lắm! Những cám dỗ đời thường, những lợi danh quyền thế, những vô minh vẩn đục kiếp phong trần, mờ lý trí đẩy thuyền xa bờ giác.

Sợ hãi lắm! Thói đời ngày càng giả dối, thay đổi lọc lừa, Thầy trò, Tôn sư trọng đạo cũng lùi dần theo nhịp thở tháng năm, mái chùa xưa Thầy nghiêng bóng âm thầm, dõi nhìn theo những bước chân xa…

Sợ hãi lắm! Nơi nhà trường, Thầy cô giáo nét oai phong đang nhạt nhòa với lối mòn đạo đức, trách nhiệm và lương tâm đang đóng chặt, khép kín con tim, không chút máu chảy về nguồn, nuôi học sinh chí hào hùng dũng khí.

Sợ hãi quá! Với đời sống buông thả của Ni sinh trẻ qua các trang mạng xã hội, những hình ảnh đăng tải mất oai nghi, đầy phản cảm khi sử dụng công nghệ tiêu cực, mất niềm tin quần chúng, thế gian cơ hiềm giới sẽ chen vào.

Sợ hãi lắm! Qua lời Cổ đức dạy: “Hổ ly sơn, hổ bại – Tăng ly chúng, Tăng tàn”. Nên có rất nhiều đàn em hậu học thiếu ý thức, từ những hình ảnh không lành mạnh của cá nhân đã ảnh hưởng đến giá trị của Tăng đoàn, những nhạo báng của thế nhân.

Sợ hãi quá! Hôm nay, nhiều Tịnh thất ra đời, sống đơn lẻ khi tuổi đạo còn non, Đời khinh họ, Đạo chẳng tôn vinh.

Sợ hãi quá! Họ là ai? Sao chẳng chút nghĩ suy, Thầy Tổ đâu? Cha Mẹ ở nơi nào? Mà nhắm mắt đưa chân vào chỗ chết!

Chư Ni trẻ cần nâng cao hiểu biết, tự giác khép mình trong nếp sống Thiền môn là yếu điểm, một bậc Thầy tôn kính chuyên tu hướng dẫn, một Pháp môn chuẩn mực và duy nhất, quyết đẩy lùi những vọng tâm, tham đắm, dục vọng thấp hèn uế trược, có như thế mới lộ dần đức tính hoàn thiện xuất thế gian.

“Lá xanh không gió mà bay
Nguyên nhân không khói mà cay cả đời
Ngẩn ngơ mây trắng đổi đời
Cho đời tang hải xa rời Tổ tông”.

Ngày nay, mạng xã hội và những tiện ích truyền bá nhanh chóng giúp tu sĩ và Phật tử thu thập tin tức xa gần của Ban Trị sự Phật giáo các tỉnh trong và ngoài nước hoặc thu thập những bài giảng Phật pháp rất hay của chư Tôn đức giảng sư.

Song le, sinh hoạt thường nhật của xã hội, đôi lúc ngành giáo dục còn nhiều kẽ hở, khó chu toàn nên cả gia đình bé nhỏ, nếp sống Thiền môn, giáo dục học đường đang báo động trổ nóc về mọi mặt suy đồi, đạo đức tuột dốc khủng khiếp, nên ngày lẫn đêm nỗi sợ hãi phải được cảnh giác đề phòng.

Thay lời kết cho nỗi sợ hãi vẫn là niềm đau, canh cánh bên lòng giữa dòng đời sanh tử đại mộng. Mọi việc trên đời, tốt hay xấu là do chính ta chịu trách nhiệm. Hãy hoàn hảo chính mình để lan tỏa đức tính toàn bích cho xã hội.

Như Như

TIN KHÁC
TIN LIÊN QUAN