Sáng mãi ơn Người

446

“Nguyện theo dấu chân xưa, cho hương thiền lan tỏa khắp nơi nơi. Ngần ấy đó, những người con gái của Đức Như Lai, chung nhịp bước muôn miền hòa Diệu Pháp tay trong tay đoàn kết mãi ngàn sau”.

Ánh trăng lồng lộng giữa trời khuya sáng đẹp làm sao? Thầy hướng dẫn cho chúng con đi trên con đường và xuyên suốt hành trình tìm chốn bình yên giữa rừng nghiệp thức bao la vô tận… Người xưa thường dạy: “con hơn cha là nhà có phúc”, Thầy luôn sách tấn chúng con tu tập, cống hiến và phụng sự với tài đức luôn vẹn toàn chính vì thế hàng hậu học chúng con luôn cố gắng hơn nữa để không phụ lòng trong mong của các bậc thầy, học và hành theo hạnh của Đức Phật, “Truyền đăng tục diệm”,” Tông phong vĩnh chấn”, Tổ ấn trùng quang”. Có lẽ cả cuộc đời này con học mãi không sao đền đáp ơn Thầy.

​Hạnh từ bi, quan tâm tận tâm tận lực dạy dỗ của Thầy về các mặt tu tập và làm việc. Nếu mình biết phát huy thế mạnh, Ni giới sẽ làm nhiều việc cho Phật giáo: “Bàn tay khéo, sự thanh lịch, tao nhã, mềm mỏng, hiền hòa trong lời nói, nhẫn nại trong công việc”… Tất cả những đức tính đó giúp cho chúng con có thể chuyển hóa tâm thức cho hàng Phật tử, hoằng dương Phật pháp, đem đạo vào đời bằng thân giáo của mình.

​Vươn lên trong cuộc đời đã khó, vươn lên trước những cám dỗ: Tài, sắc, danh, thực, thùy, lại càng khó hơn. Phải tinh tấn hơn nữa, cố gắng vượt qua chướng duyên, chướng ngại trước mặt để đi đến trong tinh thần đoàn kết, mới mong chung tay nối vòng yêu thương cộng tác làm Phật sự. Sống trên cuộc đời nguyện giống cánh chim nhạn, bay trong khung trời phạm hạnh không mỏi mệt.

​Mỗi lần về chùa, được nghe thầy dạy, được thấy việc thầy làm thế là tinh thần phụng sự đạo pháp dân tộc và Bồ Đề Tâm chúng con trổi dậy, vui mừng, phấn chấn tiến lên; như động lực, mục tiêu mà những người học trò thấy, cảm nhận được từ trái tim, ý chí và tinh thần phục vụ nhân sinh. Chúng con thật hạnh phúc khi được làm học trò của người dưới mái ấm “một chùa” Liên Trì thân thương.

​“Bóng con ngồi tọa thiền dưới khung trời kỉ niệm.
​Ôi ánh trăng ngọt lành ôm lấy con”.

 

​​​​​​​TKN. Pháp  Dung (chualientri.com)