Thứ Bảy, 29 Tháng Một 2022
Truyện ngắn Sám hối (PHẦN 2)

Sám hối (PHẦN 2)

  Mỹ Hương thu xếp nghỉ trọn ngày hôm nay để đi đón mẹ. Mẹ về, vui thì cũng vui nhưng Hương lo ngại nhiều hơn. Tánh bà vốn nóng nảy, nay biết ba ăn ở với dì Yến có con rồi, liệu bà chịu nổi không, dù đã chính thức ly dị? Thấy cảnh trái ngang của cha mẹ, Hương không muốn lập gia đình sợ chuốc phải khổ lụy cả đời, nhưng người bạn trai của Hương cứ thôi thúc mãi, nàng phải hẹn lần hẹn lựa, chắc có ngày cũng mất chàng thôi. Hơn nữa, dù không kính phục mẹ, Hương cũng tội cho bà; nếu trong tình cảnh này mà nàng bỏ đi lấy chồng thì bà sẽ bơ vơ biết bao!

Kìa! Nàng đã trông thấy mẹ rồi. Bà đang bước chậm rãi trên con đường nhựa dẫn ra cổng. Mái tóc suôn, bạc gần hết, được bới gọn sau ót làm Hương thấy lạ và trông bà có vẻ hiền hậu hơn. Năm năm tù làm mẹ già hẳn ra, như là một người nào khác chớ không phải là bà chủ tiệm ưa chưng diện của 5 năm về trước.

Hương giơ tay vẫy vẫy, bà đã trông thấy nàng. Nét mặt bà vẫn điềm nhiên bình thản khiến Hương không đoán được cảm nghĩ của bà khi được ra khỏi vòng lao lý.

Thiếp tự cảm thấy tâm tư mình có nhiều biến chuyển. Năm cuối cùng hầu như không ai đến thăm nên Thiếp cô đơn làm sao! Nhưng thay vì than van oán trách, Thiếp nghe lời dạy của Sư bà, thường xuyên niệm Phật. Mỗi khi niệm Phật, tâm tư Thiếp lắng dịu lại và dần dần nghiệm ra rằng những khổ đau, những phiền muộn có thể được dập tắt bằng sự hỷ xả, khoan dung. Sống với lòng khoan thứ thì dễ chịu hơn là ôm hận thù.

Ánh nắng rực rỡ bên ngoài làm Thiếp chói mắt, bà nhắm mắt lại, đứng yên trong vài phút. Hương không biết nói gì, im lặng nắm tay mẹ dẫn ra xe. Vẫn chiếc xe năm nào Thiếp đã từng lái đi đây đó, giờ đã trở nên cũ kỹ. Hình như trên đường, xe cộ đông hơn và giành lấn nhau từng khoảng đường ngắn. Thiếp thầm nói: “Mình được tự do rồi! Nhưng còn cái ngục tù phiền não, liệu bao giờ mới thoát ra khỏi một cách vĩnh viễn?”

Hương thấy mẹ trầm ngâm không nói gì, tìm cách gợi chuyện:
– Con có lỗi không đi thăm mẹ nhiều lần được, mong mẹ hiểu. Chuyện làm ăn của con gặp trở ngại mẹ à. Hơn nữa bây giờ khó kiếm tiền hơn mấy năm về trước. Họ cạnh tranh dữ lắm.
Thiếp đáp một cách thờ ơ:
– Ờ, hễ người đông thì của khó.
– Chị Hạnh, chị Dung, Chị Duyên điện thoại nói sẽ thu xếp dẫn chồng con về ra mắt mẹ đó! Em Mỹ Hòa thì phải chờ nghỉ hè mới về được. Chừng về đủ mặt hết chắc vui lắm mẹ há!
– Ừ…
– Còn ba con…
Hương vừa nói vừa liếc sang nhìn mẹ, xem bà có tỏ vẻ chú ý gì không, nhưng thấy bà vẫn thản nhiên.
– Ba con bây giờ đi làm công cho người ta ở tiệm thực phẩm Á Đông. Người chủ là bạn cũ của ba, họ rủ ba hùn vốn nhưng vì không có tiền, ba chỉ làm công ăn lương thôi. Cũng tội nghiệp ba lắm mẹ à, già rồi mà còn con mọn…

Hương chợt ngưng ngang. Cô đang tìm cách sang phía bên kia đường để quẹo phải. Buổi trưa, dù không nhằm giờ tan sở mà xe vẫn quá đông.

Điều Hương vừa nói, Thiếp không lấy làm ngạc nhiên dù đây là lần đầu tiên được biết. Tự nhiên bà cũng thấy tội cho Cảnh; tuổi già đáng lẽ thảnh thơi, chỉ vì đèo bòng mà hóa ra vất vả. “Âu cũng chỉ vì nợ nần với nhau thôi.”

Sắp về tới nhà, Hương ráng báo cho mẹ biết một điều khó nói:
– Còn dì Yến đó mẹ… Cũng tội lắm mẹ ơi. Cái sẹo trên mặt dì nổi lên như con rắn bò, dì không dám ra đường, cả ngày cứ lúc thúc trong nhà. Dì phụ con lo công việc lặt vặt, bếp núc, con cho dì ở không lấy tiền phòng.
Bây giờ Thiếp mới hỏi tới:
– Còn tiền bồi thường đâu, sao không lấy đó mà sửa sắc đẹp?
– Mẹ biết không, chúng con hợp lực làm ăn hơn hai năm trời mới đủ số 30 ngàn đưa cho dì nhưng khi liên lạc với thẩm mỹ viện, họ nói trường hợp ấy khó, phải lấy da đùi đắp da mặt, tốn 50 ngàn đặng.

Tụi con tính thủng thẳng rồi lo cho đủ số nhưng mấy chị lần lượt đi lấy chồng. Còn tiệm của con, hai năm trước chẳng may làm hư móng tay của một bà khách, bả đòi đi thưa, điều đình đến 25 ngàn mới bỏ qua. Tiền đó của dì Yến đưa ra chớ con đâu có. Còn như muốn mượn nhà băng phải có lý do chớ nói khơi khơi đâu được.

“À, thì ra con Yến lại ở chung nhà với mình!” Thiếp bỗng nhớ lại thuở xưa, lúc mới có đứa con đầu lòng với Cảnh, bà ghen đến nỗi không cho vợ lớn ngủ đêm tại nhà mình. “Hoàn cảnh lại tái diễn y như trước, thiệt là ngộ! Chẳng biết con Yến có ghen ngược như mình hồi đó không?”
Thấy mẹ làm thinh, Hương báo cáo luôn cho đầy đủ mọi việc:
– Thằng bé con của dì Yến được 4 tháng rồi mẹ à. Nó tên Nhân. Dễ thương lắm, chút nữa mẹ coi!
Xe đến nhà. Thiếp bỗng thấy hồi hộp. “Không biết mình nên đối xử với con nhỏ Yến ra sao?”

Căn nhà gạch đỏ sẫm, nóc màu nâu sậm vẫn còn đó, thân thuộc. Hàng giậu hoa vàng đã trổ bông dù mùa Xuân chưa kịp đến. Cây sứ Nhật đầy những nụ hoa tím nhạt đang chuẩn bị chờ một ngày ấm áp sẽ nở ra đồng loạt tô điểm cho căn nhà, cho bầu trời thêm rực rỡ để báo Xuân sang.

Thiếp xuống xe trước, đặt những bước chân đầy xúc cảm trên con đường nhỏ trải sỏi vàng, hít thở thật dịu dàng mùi thơm thoang thoảng của cỏ non trong không khí. Có ở tù rồi mới thấy cuộc sống bình thường là đáng yêu, đáng quý. Chỉ vì nó đơn giản quá nên không ai màng lưu tâm đến, khi nào bị mất đi mới thấy tiếc.

Cánh cửa bỗng xịch mở. Yến bồng con bước ra, cúi đầu lễ phép: “Thưa chị mới về!” Khi Yến ngẩng mặt lên, Thiếp sững sờ lặng yên. “Trời ơi! Cái sẹo! Ai ngờ nó tệ hại đến nỗi này!” Quả như lời Hương tả, nó như một con rắn nhỏ hay một con rắn mối thì đúng hơn, đỏ hỏn, nằm ngay trên gò má với cái đuôi kéo dài tận cằm. Cái sẹo đó cử động mỗi lúc đương sự nói chuyện hay ăn uống.

Lần đầu tiên trong đời, Thiếp biết xót xa khi nhìn thấy sự thảm hại của địch thủ. Than ôi, làm cho người khác khổ đau thì mình cũng chuốc lấy khổ lụy mà thôi. Nào có hay chi sự oán thù!

Ô kìa! Thằng bé toét miệng cười với Thiếp rồi giơ tay ngả người tới trước đòi ẵm. Bây giờ Thiếp mới có dịp chú ý nhìn kỹ bé Nhân. Nó giống Cảnh y khuôn, từ cái trán cao, sống mũi thẳng đến đôi mắt to sáng ngời với hai mí rành mạch và cái miệng rộng đa tình. “Chắc lớn lên mày sẽ khổ vì đàn bà như tía mày vậy, con ơi!”

Không suy nghĩ đắn đo, Thiếp mở rộng hai tay đón lấy bé Nhân, nhìn vào hai gò má sổ sữa trắng hồng của nó, thèm đặt lên đó một cái hôn thiệt kêu cho đã nhưng bà còn ngượng. Bé Nhân như quen Thiếp tự bao giờ; trong đôi tay của Thiếp, nó bắt đầu bi bô, phun nước bọt còn thơm mùi sữa trên vai áo Thiếp. Sự sung sướng êm dịu lan tỏa khắp tâm hồn tưởng đâu đã chai đá của người đàn bà vốn ngang bướng xưa nay.

Thấy sự việc diễn tiến một cách quá tốt đẹp, Hương và Yến trao đổi nhau cái nhìn sung sướng. Hy vọng từ đây sóng gió được tạm yên.

Buổi chiều Cảnh đi làm về sớm mang theo nhiều món ăn mà Thiếp ưa thích. Được Yến và Hương điện thoại cho hay tình hình tốt đẹp ở nhà, Cảnh phấn khởi nhưng trong bụng vẫn còn nghi ngại. “Cái mụ đó ghê lắm, ai biết bả sẽ giở trò gì nữa đây?” Cảnh trao mấy giỏ đồ ăn cho Thiếp và Hương rồi đi tắm. Ông chưa dám đối diện với Thiếp ngay.
Khi bốn người ngồi vào bàn ăn, thằng bé được đặt trong cái xích đu gần đấy nhưng nó không chịu ngồi yên, cứ hét lên từng chặp. Yến đứng lên định bồng con nhưng Thiếp giành lấy công việc ấy. Bà đặt nó lên đùi mình, trao cho nó cái muỗng nhựa, bé nhà ta khoái chí ngồi gõ nhịp beng beng rồi toe miệng cười.

Cảnh trộm quan sát Thiếp, thấy bà có vẻ nhu mì, hiền hậu với bộ đồ lụa đơn sơ và cái búi tóc thuần túy Việt Nam. Cảnh tránh không muốn gây sự tủi hờn cho Thiếp nên đề nghị Hương cho ông một căn phòng riêng thay vì ở chung phòng với Yến. “Có lẽ điều đó khiến bả đỡ tức!” Cảnh nghĩ vậy, vì ông chưa hiểu được những biến chuyển lớn đang thay đổi con người bên trong của Thiếp mà chính đương sự cũng không ý thức được.

Chẳng lẽ cứ yên lặng hoài, Cảnh lên tiếng trước:
– Thằng nhỏ chịu bà giữ à!
– Ờ, cũng lạ, mới gặp là nó đòi liền!
Thấy Thiếp có vẻ cởi mở, Cảnh bắt đầu đùa:
– Chắc hai người quen nhau từ kiếp trước!
Thiếp gật đầu nói giọng chắc nịch:
– Tôi cũng nghĩ vậy. Hồi đó Sư bà dạy, tôi còn nhớ mà; ở thế gian này chúng ta gặp gỡ thương yêu, ghét bỏ hay thù hận nhau cũng chỉ vì những mối nợ nần ân oán từ tiền kiếp. Nếu biết chuyển đổi thì đỡ khổ hơn, bằng không nhân quả cứ triền miên.
Bỗng bị nghe Thiếp “thuyết pháp” như vậy, Cảnh lúng túng không biết nói gì thêm. Hương xen vào, hỏi rất thực tế:
– Vậy kiếp này mình cố gắng đừng vay nợ, kiếp sau chắc sướng hơn?
– Ờ, không vay thì khỏi trả!
Hương để ý thấy mẹ chưa bắt chuyện với dì Yến, tìm cách đưa dì vào:
– Con còn thiếu dì Yến mấy chục ngàn. Hy vọng cuối năm nay có thể hoàn lại cho dì. Mang nợ, đầu óc không được rảnh rang.
Yến thành thật nói:
– Hương đừng lo chi cho mệt. Hồi xưa tôi coi trọng tiền bạc và ham kiếm ra tiền thiệt nhưng bây giờ tôi thấy được có thứ khác còn quan trọng hơn.
Thiếp gật gù, bà siết nhẹ thằng bé vào lòng, vui miệng hỏi:
– Có phải cục cưng này bây giờ là quan trọng nhất không?

Yến bẽn lẽn, mỉm cười không đáp. Tự nhiên Thiếp có cảm tưởng Yến là cô em gái nhỏ của bà. Không còn chút gì ganh tị, ghen tuông, bà nghĩ: “Nếu Yến không mang sẹo thì có lẽ cuộc đời nàng sẽ tươi sáng hơn, hạnh phúc hơn.”

Diệu Nga

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!