Thứ Bảy, 29 Tháng Một 2022
Thơ ca Sài Gòn ơi! Mau khỏe!

Sài Gòn ơi! Mau khỏe!

  Sài Gòn ơi! Ta gọi Ngươi, Thành phố trẻ.
Vì chiều dài lịch sử mấy trăm năm.
Nhưng không hẳn trẻ vì dòng năm tháng.
Mà trẻ vì sức sống mãi vươn cao.
Sài Gòn luôn lấp lánh tợ ngàn sao.
Nào xe cộ, nào phố phường buôn bán.
Nào phố xá, nào công trình cao sáng.
Nào thông tin, công nghệ thật đủ đầy.
Bao tinh hoa, văn hóa ở nơi đây.
Chiếc nôi đẹp với bao điều mới lạ.
Kinh tế vững và ngàn muôn vẻ đẹp.
Đẹp ở tấm lòng rộng rãi bao dung.
Thế mà nay, trầm lặng đến vô cùng.
Im ắng quá người xe không lui tới.
Cảnh nhộn nhịp phố phường đâu rồi hỡi?
Đường nối đường, nhà cửa đóng cài then.
Lạnh lùng thay! Đâu bao cảnh thân quen!
Giờ trống lạnh, Thành phố buồn! Người chết!
Đau đớn lắm, nói làm sao cho hết!
Bệnh viện đầy, hết chỗ để chứa dung.
Nhà nước xây dã chiến viện khắp cùng.
Nhưng quá tải, cả một vùng trĩu nặng.
Quần áo đẹp, người, xe giờ im ắng.
Nhường lại màu”Bảo hộ” trắng và xanh.
Tiếng còi xe báo hiệu việc chẳng lành.
Đưa người bịnh, hoặc người về cõi tử.
Lòng đau buốt không ai bình tĩnh giữ.
Sự yêu đời hớn hở với hoạt sanh.
Những em thơ dang dở việc học hành.
Không đến lớp, đến trường mà lên “mạng”.
Bao nhà máy công trình đều giới hạn.
Thế cho nên, thất nghiệp đói tùm lum.
Việc ở ăn về quê cũ lùm xùm.
Bao người khổ, bao công ty vỡ nợ.
Trời Phật hỡi! Phải làm sao đây chớ?
Tiếng kêu than, cầu nguyện suốt đêm ngày.
Mong một điều: Dịch Covid ngưng ngay.
Cho nhân loại trỗi giọng dài hạnh phúc.
Tôi đã khóc khi nhớ về mỗi lúc.
Sài Gòn ơi! Hòn ngọc Viễn Đông ơi!
Bừng lại đi! Sức sống khắp nơi nơi.
Ôi! Thành phố đã một thời hoa lệ.
Hãy kiên nhẫn lắng nghe lời tôi kể.
Việt Nam tôi nhà từ thiện đông đầy.
Quên hiểm nguy, họ kết hợp đó đây.
Chia nhiều nhóm nhiều việc làm ý nghĩa.
Người mang cho, kẻ nhận về thấm thía.
Lệ rưng rưng và xúc động nghẹn ngào.
Có nhiều người cơ nhỡ biết về đâu?
Sống lây lất ở gầm cầu xó chợ.
Họ tìm đến giúp cho, mừng ủa! ớ!
Ngỡ đời thường có Bồ tát, Phật, Tiên.
Người bịnh đau, kẻ ở trọ không tiền.
Nhóm từ thiện họ đến liền cứu giúp.
Phố giãn cách, đường tỏa phong lặn hụp.
Khó khăn nào từ thiện cũng mang cho.
Dù hiểm nguy cách núi hay ngăn đò.
Trái tim Việt máu tràn trong tim Việt.
Tôi yêu lắm Sài Gòn ơi tha thiết.
Những chiếc hòm, xe rau cải, thức ăn….
Cứu bao người vượt bao cảnh khó khăn.
Nhiều biết mấy kể làm sao cho ngạ.
Nếu ai hỏi Việt Nam có chi lạ.
Tôi tự hào: “Tình nghĩa thật bao la”
Mình yêu người như thể người yêu ta.
Đó là điểm để vượt qua gian khó.
Xin trân trọng tấm lòng vàng đây đó.
Của bậc mẹ cha anh chị em mình.
Của cả ba miền đất nước trung trinh.
Của dân Việt của giống dòng Hồng Lạc.
Thương biết mấy ngành y đầy bi đát.
Cứu muôn dân, phục vụ suốt đêm ngày.
Phải xa nhà, xa Cha Mẹ…. đi ngay.
Xa con dại dù hiểm nguy rình rập.
Bao Chiến sĩ, bao Công an bất chấp.
Vì cộng đồng lao tác chẳng kể thân.
Thế mà! Còn có kẻ lắm vô ân.
Luôn chống đối, chửi chê và đánh mắng.
Sài Gòn ơi! Có những điều sâu lắng.
Dịch hiểm nguy mà thân dấn không nài.
Bao nhóm người, bao trai trẻ đi ngay.
Vào Bệnh viện để giúp người đau bệnh.
Tăng Ni trẻ cũng không còn bịn rịn.
Mang ba lô rồi hăng hái lên đường.
Vào hiểm nguy để ban rải tình thương.
Và có kẻ đã quên mình, nằm xuống!
Nhiều Phật tử cùng với chùa mong muốn.
Làm bếp cơm từ thiện để ban cho.
Việc ngập đầu mà chẳng có so đo.
Mai đến tối cứ lo làm rồi phát.
Không nhạc sĩ, đâu thể làm bài hát.
Để tặng Người lúc cảm xúc ca vang.
Để cho đời trôi hết tiếng thở than.
Cho mắt bạn thôi không còn rơi lệ.
Hãy cầu nguyện cho dịch tàn bóng xế.
Cho đường xưa rộn rịp lại như xưa.
Cho người người đông đảo sớm lẫn trưa.
Cho tấp nập không bữa chiều khuya tối.
Hãy tin tưởng, quyết tâm, đừng chống đối.
Chỉ thị nào cũng vì cuộc tồn sinh.
Thế cho nên, mình phải tự yêu mình.
Yêu đồng loại, yêu quê hương bạn nhé.
Sài Gòn ơi! Quê hương mình mau khỏe!
Để trẻ trung và năng động diệu kỳ.
Để vượt qua đại nạn dịch “Cô-vy”.
Như hào khí thuở cha ông mở cõi.

Phước Khánh, ngày 6/7 năm Tân Sửu

NS. Hạnh Nghiêm

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!