Rong chơi miền cuộc thế

304

  Sáng nay, Sư Như Nguyệt (Chùa Huê Lâm) báo tin Hội Lái xe vừa mất vì đột quỵ. Đang giảng bài trên lớp, tôi cảm thấy buồn và hụt hẫng, như mất đi một người thân của mình trong cuộc đời này.

Anh Hội vốn hiền lành, chân chất, thậm chí đôi lúc khờ khạo và đáng thương! Anh mặc áo quần cũ kỹ, lèng xèng, phù hợp với tính cách trước giờ của anh.

Anh lái chiếc xe Innova bảy chỗ, cũ rích, nhiều khi hư hỏng giữa đường bất chợt hoặc hết xăng do anh không đủ tiền đổ trước khi khởi hành. Nhưng thật may mắn cho anh là quý Ni trưởng, Ni sư và Sư cô ở các chùa Từ Nghiêm, chùa Huê Lâm hay Học viện Phật giáo ở Lê Minh Xuân hay nhờ anh chở đi đây đó mỗi khi có Phật sự trong và ngoài thành phố! Các chùa anh đều thông thuộc, nói tên là chở một mạch đến ngay, không phải chỉ đường như các tài xế lạ. Cái xe cà tàng của anh đã vinh hạnh chở quý Ni trưởng Như Châu, Ni trưởng Như Xuân,… là lãnh đạo Phân ban Ni giới TP.HCM đi công việc hay phụ vận chuyển đồ đạc các chùa. Với Đặc san Hoa Đàm, anh là người hộ trì thân thiết trong công việc giao báo, chở phóng viên đi đây đó lấy tin viết bài,…. Sư Nguyệt kể: Đôi lúc, khoảng hai ba giờ sáng đã thấy anh có mặt ở Học viện để chở rau củ phục vụ cho nhà bếp. Lúc nào anh cũng hiền hậu, siêng năng, bất kể mưa nắng và nhất là nói ít. Ngoài ra, khi thanh toán tiền xe, anh luôn lấy giá rẻ, đôi khi chỉ còn phân nửa so với bên ngoài. Anh không bao giờ tính toán thiệt hơn hay lời lỗ. Đôi lúc, bị quý Sư trách vì chạy nhầm đường hay trễ nãi giờ Phật sự, anh cũng chỉ cười hoặc im lặng mà không dám trả lời lại. Đến các chùa, khác với các tài xế khác, anh tìm chỗ đậu xe rồi lao vô phụ công việc khiêng bàn ghế, dọn dẹp, bưng bê mà vốn không phải là trách nhiệm của anh.

Ở anh có một hạnh nổi bật là cung kính quý Sư hết lòng. Có lần, tôi nghe anh gọi Ni trưởng Như Châu trân trọng bằng Ni trưởng Huê Lâm. Anh tự hào vì được phước báu đưa đón quý Sư, xem đó là duyên may của đời mình! Vì thế, nghe tin anh đột ngột rời cõi trần thế, ai cũng buồn bã, ngậm ngùi, đồng thời ít nhiều cùng chung tay phụ lo tang lễ của anh cho được thập phần viên mãn, ấm cúng. Ni trưởng Từ Nhẫn gửi tiền phúng điếu tang lễ. Còn Sư Như Thảo (Chùa Pháp Võ) xúc động hơn vì cách đây mấy ngày anh còn chở Sư Nguyệt đi Phật sự, ghé qua chùa và được Sư cho quà Vu Lan muộn. Một Sư cô ở Vĩnh Cửu (Đồng Nai), nghe tôi báo tin anh mất thì không khỏi bàng hoàng. Cách đây một tuần, anh vừa chở tôi ghé chùa thăm và ăn cơm ngon lành, được Sư cô cho mấy trái bưởi hái trong vườn! Nghe tin anh mất, nhiều người quen của tôi đã từng gặp anh, được anh chở đi đây đó đều xúc động, thương quý anh. Bạn bè tôi từ Hong Kông, Úc nghe tin cũng gửi tiền về viếng anh vì mỗi khi họ về thành phố là anh đưa đón đi đây đó viếng các chùa. Nghĩa tử là nghĩa tận của người Việt Nam bao đời nay là vậy! Và nhất là đối với người có phước báu với Tam bảo như anh sau những chuyến hành trình rong chơi miền cuộc thế, đến những ngôi già lam thanh tịnh cùng quý tôn đức. Tôi nghĩ chỉ bao nhiêu đó thôi cũng đủ để anh tái sanh nơi cõi lành, kiếp sau làm bậc thiện tri thức để tiếp tục hộ trì quý Sư hành đạo.

Đếng viếng tang anh, tôi và quý Sư mới biết anh tên thật là Phạm Thanh Hội. Anh ra đi lúc 41 tuổi, còn quá trẻ và để lại người vợ bệnh tật cùng hai đứa con nhỏ bơ vơ mất cha. Thật xót xa vô cùng! Khi sinh tiền, anh là trụ cột chính của gia đình, thương yêu và chăm sóc vợ con hết mực, làm tròn bổn phận người chồng, người cha. Nhà anh nghèo, nhỏ xíu nên quan tài phải đặt ở ngoài sân. Chiếc xe của anh vay tiền để mua, làm phương tiện kiếm sống vừa trả hết khoản nợ sau sáu năm miệt mài bươn chải. Đám tang của anh có ít người viếng. Nhưng ngay hôm đầu tang lễ, quý Sư ở Chùa Huê Lâm, quý Sư trong Ban Quản Viện Ni của Học viện đến chia buồn cùng gia đình và nhất tâm, thanh tịnh niệm Kinh A Di Đà để cầu nguyện thần thức của anh được an tường về cõi nước Cực Lạc. Hôm đó, Ni sư Như Ngọc làm chủ lễ tụng kinh, phục nguyện với giọng thanh thoát, trầm ấm khiến cho không khí lễ tang trang nghiêm lạ thường! Phật dạy cuộc đời này có y báo và chánh báo. Với anh thì hoàn toàn đúng, bởi đâu có ai dễ dàng có phước như anh được quý Sư quang lâm, nhất tâm cầu nguyện vãng sanh, thật đúng như câu Đức chúng như hải. Kẻ quyền thế, người giàu có chắc cũng hiếm ai được phước báu này như anh lúc ra đi. Nói theo nhà Phật, Anh đã trả hết nghiệp, hết nợ đời của thế gian để thong dong ra đi như lời bài sám nguyện mà quý Sư đã tụng:

Di Đà cùng Thánh chúng
Tay nâng đóa sen vàng
Có mặt trong giây lát
Cùng lên đường thong dong
Sen nở là thấy Phật
Tịnh độ là quê hương…

Mong anh hãy yên nghỉ nơi cõi nước của Phật A Di Đà anh nhé!

Minh Phúc