Thứ Năm, 26 Tháng Năm 2022
Cảm tác Quê hương đầy gian khổ

Quê hương đầy gian khổ

  Không phải một, chẳng phải hai, mà gần như cả nước Việt Nam 63 tỉnh thành đã và đang gồng mình chống dịch Corona, một biến chủng Delta lây lan giết người hơn gươm giáo!
Này anh, này chị, những người khôn ngoan và đứng tuổi hơn em cháu, hãy dành một chút suy tư và pha lẫn tình yêu thương, đùm bọc cộng đồng là suối nguồn thanh lương tưới mát cỏ cây, hoa lá, ruộng vườn, vạn loài sinh linh nhuần triêm lợi lạc.

Qua Giáo điển Phật giáo, chúng sanh đang run sợ, giãy chết nơi ao hồ sắp cạn nước, muốn cứu lấy bầy cá, không gì hơn là bơm nước vào hồ và cho thức ăn đầy đủ, con cá no nê, vẫy đuôi, tung tăng bơi lội.

Con người cũng thế, thiếu dinh dưỡng, năng lượng sẽ không đủ cung ứng cho nội tạng tuần hoàn, ắt quyết và đủ cho lời tuyên bố chết chắc là đây, dù có các bậc thần y tái thế cũng không cứu được khi con người ăn không đủ no, chết không toàn vẹn, ma chay chẳng đủ lễ nghi.

Giọt nước mắt của bà con xóm nhà trọ nghèo khi nhận chút quà hỗ trợ từ các Mạnh Thường Quân là cả chân tình sẻ chia mùa Covid.

Sự quá tải về người bệnh đã dẫn đến hậu quả khó lường và nhiều tình huống mà các cấp lãnh đạo cùng toàn dân phải đối diện và phải trả lời như:
– Y tế thiếu dụng cụ, máy thở, …
– Số lượng y bác sĩ không đủ cung ứng là sự khó khăn tột cùng cần phải cấp bách lo toan.
– Lương thực khan hiếm, nghèo đói vây quanh tứ bề, hậu quả này lây lan bệnh rất nhanh vì uống ăn không đủ, làm cho cơ thể con người suy nhược.
– Ba tháng không đi làm, tiền nong không có, chi phí đắt đỏ, điện nước, nhà trọ, sinh hoạt, nhiều lĩnh vực trong một ngày thôi đã là chóng mặt, ai thấu nỗi đoạn trường này.

Dốc sinh tồn gặp nhiều cây đắng, cần phải có tâm và có tầm, dùng trí đức để xua tan dần mây xám. Thiết nghĩ, không ỷ vào sức mạnh của đồng tiền, tài cao học rộng, địa vị giàu sang mà nên có thái độ, góc nhìn thân thiện “chữ TÂM kia mới bằng chữ TÀI” mới trấn an cuộc sống toàn dân.

Dân giàu nước mạnh là lẽ tất yếu, nay bi đát lầm than cơ cực, cả nước các xí nghiệp lớn nhỏ đều khoanh tay bó gối, các vị Giám đốc và Ban điều hành đẫm lệ chia tay nhìn công nhân về quê quán!
Thành phố Hồ Chí Minh đã quá nhiều bế tắc, trẻ già đồng chạy trốn về quê tránh dịch, khủng khiếp quá với đoàn người xe hai bánh đèo nhau cồng kềnh người và vật dụng. Chặng đường dài ngàn cây số có dư, rất cơ cực và đầy nguy hiểm, đói khát dọc đường, muỗi mòng khi đêm xuống! Người dân ơi, sao khổ đến nỗi này?

Covid gây chi cảnh đoạn trường
Trời làm dân chịu khó tỏ tường
Chết nhiều đến nỗi siêu không kịp
Đành phải mồ chôn tập thể thôi!

Thương quá trẻ em thời niên thiếu, sơ sinh không sữa làm sao lớn, chắc phải co ro kiếp con giòi! Nhà đông lạnh ướp xác quá tải, các lò thiêu không đáp ứng là nỗi kinh hoàng đầy hoảng sợ của toàn dân Sài thành. Cờ tang ủ rũ tiễn vô số linh hồn về cõi tịnh hay thế giới xa mờ nào đó là bóp nát vạn trái tim những người ở lại.
Chánh quyền lấy dân làm gốc, nay nếu chăm lo chưa đạt đỉnh, không kịp lúc kịp thời, để dân chết quá nhiều, ngày mai lấy ai dựng xây Tổ quốc? Hãy cố lên, quan quân dồn tâm lực, vật chất, cơm áo gạo tiền, cung cầu đời sống được an nhiên.

Này anh này chị, ngày xưa dân khỏe, dân làm dân đóng thuế, nay gặp hoạn nạn đói khổ cơ hàn thì Nhà nước phải nỗ lực cứu dân tộc Việt Nam:

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Xưa kia Lý Thái Tổ đi đánh giặc Chiêm, giao quyền nhiếp chính cho Nguyên phi Ỷ Lan với lời dặn dò: “Vạn biến như lôi, nhất tâm thiền định.”
Năm ấy, nắng hạn mất mùa, chắc chắn dân sẽ đói khổ, Ỷ Lan Nguyên phi ra lịnh dốc toàn kho lương thực phát cho dân với ý niệm là trả lại cho họ phần đóng thuế trước kia, chứ vua quan chúng ta cũng chưa cho họ chút nào. Ôi! Đẹp quá đi thôi.

Cách ứng xử quá tinh nhuệ của người xưa là thế, nay ta không bắt chước được sao? Họ làm được, mình phải làm được, để an sinh xã hội đẩy mạnh dốc sinh tồn, an vui cho Tổ quốc.

Dịch bệnh nghèo đói gia tăng
Bôn ba chạy gạo lăng xăng kiếp nghèo
Sài Thành ngày trước đâu bèo
Sao nay tay ngửa kỳ kèo áo cơm?

Đau quá đi thôi! Các bậc đa tài trí tuệ chạy đi đâu, đạo đức nhân tình bề trên cũng đi du lịch, bỏ lại sau lưng dân đen vừa khóc vừa la, trời ơi có thấu?
Sáng soi Tam bảo nhiệm mầu

Ngày mai nắng ấm nhịp cầu thanh lương
Sài Gòn nếp sống thiên lương
Dân qua khổ nạn, trời quang ánh hồng.
Đầy cảm thông!

TKN. Như Như

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!