(中文) Phật pháp vấn đáp佛法问答

1273

Hỏi: Ở miền Bắc có nhiều chùa cúng Phật bằng heo quay, gà quay. Trong Nam cúng bằng hoa quả và nước. Vậy cúng cái gì và cúng thế nào gọi là đúng ?

     Trả lời: Khi tiếp cận với lễ nghi của một khu vực, chúng ta nên hoan hỷ với một số đặc thù đã trở thành phong tục, tập quán của nơi đó, không nên áp đặt. Lễ nghi của vùng miền chỉ phù hợp với tâm lý, tình cảm và nó được cư dân của vùng miền đó chấp nhận; nếu đem cảm nhận về lễ nghi của khu vực này, rồi so sánh với lễ nghi của từng khu vực khác là điều nên tránh. Nếu không chính chúng ta bị chi phối bởi những kiết sử và bị kiết sử trói buộc. Khi đạo Phật có mặt ở Việt Nam thì Việt Nam đã có những tín ngưỡng bản địa. Người dân Việt Nam tiếp nhận đạo Phật, vì đạo Phật trong quá trình tồn tại, phát triển không tạo nên những xung đột về truyền thống tín ngưỡng bản địa. Bên cạnh đó, với tư duy đơn giản của những người nông dân bấy giờ, họ thể hiện niềm tin bằng lòng thành, bằng chính những lễ vật do chính họ làm ra để dâng cúng lên Đức Phật. Đây là việc làm bình thường của niềm tin tôn giáo. Đơn cử khi đạo Phật truyền sang các nước Âu – Mỹ, người dân ở đây họ cũng đem những phẩm vật địa phương dâng cúng lên Đức Phật là việc làm bình thường.

Có những lễ nghi đã trở thành phong tục, tập quán của số đông người dân địa phương, thay đổi một nếp nghĩ cần phải có thời gian. Và chính sự giao thoa giữa lễ nghi các vùng miền, từng bước người Phật tử sẽ tự điều chỉnh những lễ nghi của từng địa phương. Chùa là nơi thờ Phật, cũng là nơi sinh hoạt tín ngưỡng công cộng của người Việt Nam từ xưa tới nay. Theo phong tục cổ truyền: Mọi người Việt Nam trong các ngày Rằm, mồng Một, ngày lễ Tết, cùng những ngày có việc hệ trọng, thường đến chùa lễ Phật với tấm lòng thành cầu khấn nhờ nghiệp lực vô biên của Phật, của chư vị Bồ-tát, Hiền thánh mà được thiện duyên, gặp may cầu cho được: mạnh khoẻ, sống lâu, tai qua, nạn khỏi, hạn ách tiêu trừ, có con nối dõi, yêu vui thân mệnh, gia đình hoà thuận, hạnh phúc an khang, thế giới hòa bình, văn minh xã hội và ngoài ra không chỉ cầu cho người sống ở thế giới bên kia được siêu sinh Tịnh độ… Ước vọng chính đáng ấy được thể hiện qua các bài văn khấn.

Như trên đã trình bày, đến dâng lễ tại các chùa chỉ cốt ở lòng thành, tránh những trường hợp dùng tư kiến của địa phương này so sánh với địa phương khác, những vấn đề chưa phù hợp với Chánh pháp, bản thân nó sẽ tự điều chỉnh theo thời gian và sự tiếp biến văn hóa giữa các vùng miền. Trong thời gian qua, một số tập tục lạc hậu đã từng bước được thiện rõ nét, chính những người đi dâng lễ sẽ ý thức những phẩm vật được dâng cúng như thế nào là  phù hợp, phẩm vật nào là lãng phí khi đốt bỏ chính những đồng tiền do mình lao động mà có.

Tất cả việc dâng cúng đó là thể hiện tinh thần cung kính đối với Đức Phật, qua hình ảnh từ bi, giải thoát của Đức Phật được tôn thờ trong các ngôi Tam bảo. Thông qua hình ảnh Đức Phật là để chúng ta trở về thực tại cuộc sống bằng chính vị Phật trong mỗi chúng ta được biểu hiện qua thân khẩu ý, lạy Phật, cúng Phật là để  học theo Phật, sống theo Phật thì cuộc sống chúng ta mới có được an lạc hạnh phúc theo tinh thần Bát chánh đạo: thấy biết chân chính (Chánh kiến), suy nghĩ chân chính (Chánh Tư duy), nói năng chân chính (Chính ngữ), hành động chân chính (Chánh nghiệp), mưu sinh chân chính (Chánh mạng) v.v….

Hoa Đàm