Ơn thầy

452

  Tháng 11 lại về, mang theo những cơn gió se lạnh cuối Thu, bắt đầu của những ngày đầu Đông. Những cơn mưa lâm thâm vẫn còn, như một điều thật tự nhiên, hình ảnh những bậc thầy khả kính luôn gợi nhớ trong tôi với tất cả lòng biết ơn và kính trọng.

Nếu cha mẹ là những người Thầy đầu tiên, đã dìu dắt, nâng từng bước chân đầu đời, nuôi dưỡng và dạy ta biết thế nào là hạnh phúc thì Thầy giáo chính là người đã mang đến những tia nắng tri thức. Từ những bài học vỡ lòng, những vần thơ, những câu ca dao, Thầy đã cho ta cảm nhận được vẻ đẹp của quê hương, đất nước. Thầy chính là người đã mở ra một chân trời rộng lớn, đã truyền trao tất cả những kiến thức của mình cho học trò, như một con đò, mỗi năm một chuyến đưa, bao nhiêu năm là bấy nhiêu học sinh rời bến, có những chuyến thuận buồm xuôi gió, cũng có những chuyến đầy gian nan, trắc trở, nhưng người lái đò vẫn âm thầm, lặng lẽ hàng ngày đưa khách sang sông.

Muốn qua sông phải luỵ đò
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò tri thức Thầy đưa bao người.

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng cần phải có Thầy để hướng dẫn và dìu dắt mới thành người có ích cho xã hội. Vì thế, “Uống nước nhớ nguồn” chính là nét đẹp truyền thống “Tôn Sư trọng đạo”, đó là cách thể hiện lòng biết ơn vô hạn đối với người Thầy của mình, tình cảm đó vô cùng thiêng liêng và thuần khiết.

Ngày nay, khi xã hội tiến bộ cũng rất cần những con người có kiến thức và tri thức để hòa nhập với cuộc sống cộng đồng. Tuy nhiên, dù người học trò có ở vị trí nào trong xã hội đi chăng nữa thì cũng nên hướng về những vị Thầy đã dìu dắt ta đi từng bước chân chập chững đầu tiên. Đừng quên người đã cầm tay ta nắn nót từng nét chữ. Chúng ta hãy luôn nhớ rằng để vươn lên được bầu trời rộng lớn thì chính nhờ Thầy là người đã chắp thêm cho ta đôi cánh. Cũng như những cánh diều nhỏ muốn bay lên được thì phải nhờ vào sức gió và sợi dây để không lạc lõng và mất phương hướng.

Theo thời gian và dòng đời, dù có thành công hay chỉ là một người bình thường, trên mỗi chuyến xe của đời người, chúng ta đều khao khát tìm kiếm cho mình một hạnh phúc bền lâu. Một trong những niềm hạnh phúc đó là được nương tựa nơi những vị Thầy tâm linh, Thầy dạy Đạo. Người không những có thể truyền trao kiến thức mà còn có thể chuyển hóa cuộc đời mỗi người bằng con đường tu tập, đưa ta đi đến sự thăng hoa trong cuộc sống. Đức Phật chính là một nhà giáo vĩ đại, nhà giáo dục lỗi lạc. Người đã tìm ra chân lý và đưa chúng ta đến hạnh phúc tuyệt đối và vĩnh hằng. Chính những Thầy dạy đạo đã thay Đức Phật truyền trao giáo pháp và dìu dắt ta đi để không lầm đường, lạc lối. Những vị Thầy ấy đã sống cuộc đời phạm hạnh và thánh thiện, dù cho bất cứ xã hội và thời đại nào cũng luôn được tôn kính và biết ơn.

Người Thầy như một dòng sông, ôm vào lòng tất cả những đục trong, sỏi đá lẫn phù sa màu mỡ để rồi khi ra biển lớn trở thành vị mặn, thấm đậm và không bao giờ cạn. Dù cho xã hội có thay đổi thế nào đi nữa thì hình ảnh người Thầy vẫn mãi mãi là biểu tượng cao quý và đáng được mọi thế hệ nâng niu, tôn kính.

Thời gian dẫu bạc mái đầu
Tim trò vẫn tạc đậm câu “Ơn Thầy”.

Trung Sương