Thứ Năm, 26 Tháng Năm 2022
Lối sống Nồi lá xông mùa dịch

Nồi lá xông mùa dịch

  Những ngày giãn cách, mới chợt thấy quý lắm những món quà nơi quê nhà gửi lên phố thị. Nào có gì cao sang đắt giá đâu, chỉ là những cọng rau, ngọn cỏ đời thường, nhưng nó lại chất chứa bao nhiêu nghĩa tình. Nhất là những bó lá xông trong mùa dịch bệnh. Tuy không phải là thần dược, nhưng có thể giải cảm, xuất mồ hôi, khiến cho cơ thể khỏe khắn, nhẹ nhõm phần nào khi ít vận động.

Chợ truyền thống đóng cửa, vắng bóng những bó là xông thơm nồng. Mẹ ở quê cất công đi tìm khắp xóm từng lá bưởi, củ sả, hương nhu, ngũ trảo, bạch đàn… gom thành từng bó gọn lỏn, rồi gửi kèm với thực phẩm lên cho tôi. Cực lắm, dù khoảng cách địa lý không xa nhưng hai ngày mới đến nơi. Mẹ gọi điện dặn kỹ: “Con nhớ quấn mấy lớp giấy báo bỏ vào tủ lạnh kẻo hư. Đừng xông thường xuyên không tốt đâu nhé. Mỗi lần xông cho vào 2, 3 giọt dầu gió. Chai dầu mẹ có gửi kèm trong túi đó… Nhớ là sau khi xông đừng có tắm liền nghen con. Đợi cho ráo mồ hồi hẵng bưng nồi nước xông pha với nước lạnh rồi tắm từ trên vai trở xuống…” Nghe lời mẹ, tôi lui cui đi nấu nồi xông trong háo hức. Nửa tiếng thì nước sôi bốc hơi sôi ục ục, vội bê xuống nền gạch trùm mền xông ngay thôi. Chao ôi, cái mùi lá xông hăng hắc, ngai ngái, thoảng thơm tinh dầu của các loại làm tôi nhớ đến cái thuở thiếu thời. Đã rất lâu rồi tôi mới có cái cảm giác hồn nhiên như thế.

Nhớ ngày còn nhỏ, cứ mỗi lần anh em chúng tôi bị cảm, nóng sốt là ba mẹ hay đi hái lá thuốc về xông. Chúng tôi không sợ mồ hôi, nhưng là sợ nóng. Con nít mà, chịu nóng không giỏi như người lớn được. Nhưng vì bệnh, mẹ buộc chúng tôi phải xông cùng mẹ. Ba ở bên ngoài dùng hai chiếc mền trùm kín tôi và mẹ. Rồi thêm một lớp chiếu (được buộc một đầu) cho thiệt kín hơi. Thú thật tôi ngột ngạt lắm, chỉ biết khóc. Nhưng mẹ cố gắng xoa dịu, dỗ dành, chở che. Rồi mẹ nhẹ nhàng dùng chiếc đũa bếp đẩy nắp nồi xông hé hé, gạt lớp lá chuối qua một bệnh. Hơi nóng, mùi tinh dầu, hỗn hợp lá thuốc bắt lầu lan tỏa đến xuất mồ hôi như mưa. Mẹ ôm tôi như cô gà mái che chở đàn con trong giông bão. Áng chừng 30 phút trôi qua, mẹ tung mền ra. Cả hai mẹ con đều ướt sũng. Mà kỳ lạ thay, tôi cảm thấy khỏe khoắn hơn, nhẹ nhõm hơn…

Theo thời gian, hình ảnh nồi lá xông dần rơi vào quên lãng. Người trẻ hiện đại chỉ cầu cứu tân dược khi cần hơn là những cây thuốc quanh nhà. Để cho đến hôm nay lạc lõng giữa thị thành, tôi chợt cảm thấy ấm lòng vì tình yêu thương của gia đình lan tỏa bên trong nồi lá xông.

Nguyễn Thanh Vũ

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!