Những nụ cười vị tha

1257

  Cứ hai năm một lần hội nghị Ni giới lại diễn ra ở mỗi quốc gia khác nhau. Năm nay Hội nghị được tổ chức tại Hong Kong.

Đoàn khu vực miền Bắc chúng tôi có tất cả hai mươi hai vị, gồm ở các tỉnh: Hà Nội, Hà Nam, Ninh Bình, Thái Bình, Hải Dương, Bắc Giang, Bắc Ninh. Chuyến bay 10 giờ 30 phút từ sân bay Nội Bài (Hà Nội, Việt Nam) đi Hong Kong đến giờ cất cánh mọi người nhanh chóng bước vào cửa soát vé. Ngồi trong khoang máy bay, thật thú vị: Ồ kia! những đụn mây ùn ùn như núi tuyết, lại kia những khoảng trời xanh cao xa mênh mông,… và một lúc lâu sau đó, giọng cô tiếp viên thông báo chuyến bay của chúng ta sắp hạ cánh xuống Hong Kong, bao nôn nao như chợt trào tuôn. Đoàn có mặt đầy đủ các thành viên trong cả nước, vui cười phấn khởi, người nọ người kia cứ trông thấy nhau là chắp tay bái chào với niềm hỷ lạc. Trong không khí chân tình ấy, dù cho mỗi người mỗi miền khác nhau, nhưng khi đến với đạo Phật thì cứ như tỷ muội một nhà. Niềm vui còn dâng cao hơn khi chúng tôi thấy sự xuất hiện của Quý Ni trưởng trong Phân ban Ni giới Trung ương, nhìn quý Ngài với nụ cười an lạc trên gương mặt nhân hậu không gợn chút mệt mỏi nào, bất chợt trong tôi thoáng hiện hình ảnh Ngài Di Mẫu Kiều Đàm Di – Ngài đã không ngại khổ sở, không luyến tiếc điện ngọc cung son, mà đã vì hàng Ni lưu xả bỏ tất cả để chúng tôi có được như hôm nay. Tiếp đó, chúng tôi lên xe về khách sạn đã được đặt trước. Trên đường đi, nhìn đường sá chung quanh, tôi chợt nhớ có người đã kể về Hong Kong đẹp lắm, diện tích của quốc gia này không rộng lắm nhưng về con người, kiến trúc, phong cảnh,… thì được thiên nhiên ưu đãi nhiều. Tôi lục trong túi xách lấy chiếc máy quay phim và ghi lại hình ảnh mấy tòa nhà cao ngất ngưỡng mọc ngay sát chân biển, chen vào đó là những hòn đảo với sóng nước tung bọt trắng xóa,… Chà thật tuyệt!

Ngày hôm sau, buổi khai mạc Hội nghị Sakyadhita lần thứ 15 đã được diễn ra trong bầu không khí trang nghiêm tại trường Đại học Hong Kong. Đoàn Việt Nam có ba tham luận viên phát biểu trước Hội nghị: Ni sư Tiến sĩ Thích Nữ Như Nguyệt, Ni sư Tiến sĩ Thích Nữ Liễu Pháp và Tiến sĩ Tống Thị Quỳnh Hương. Ôi, tuyệt quá! Tôi cảm thấy tự hào và tự nở nụ cười với chính mình. Những đề tài của hội thảo thì nhiều và nội dung cũng rất đa dạng phong phú, nhưng tựu chung là bàn sâu về vấn đề bình đẳng giới và những hoạt động ích đạo lợi đời vô cùng quý giá của chư Ni trên toàn cầu. Ngoài ra, tôi còn được mở rộng kiến thức, tầm nhìn về các pháp môn tu của từng môn phái, nhận biết thêm về nền đạo pháp và văn hóa ở các quốc gia có hoàn cảnh, điều kiện khác nhau. Tất cả vì một mục đích tìm đến con đường giác ngộ giải thoát, đồng thời cùng nhau đi đến hòa hợp thống nhất: Làm những gì Như Lai đã dạy, nói những gì Như Lai đã nói mang ý nghĩa lời Đức Phật từng dạy: “Nhất thiết chúng sinh giai hữu Phật tính”, không có sự phân biệt đối xử nào khi nước mắt cùng mặn, dòng máu cùng đỏ. Việc này đã được Đức Phật ấn chứng từ mấy ngàn năm qua rồi và đến nay vẫn được quan tâm bàn đến, bởi nó là một môn thuốc cần được sử dụng thường xuyên đối với bất cứ thời đại nào, quốc gia nào. Bên cạnh đó, vấn đề bình đẳng nam nữ cũng được đặt ra hầu bảo vệ quyền lợi cho Nữ giới ngay cả trong hàng tu sĩ.

Cuộc hội ngộ nào rồi cũng đến lúc chia tay. Trước khi ra về chúng tôi được sự quan tâm của Ban Tổ chức đưa đi tham quan một số chùa lớn như Bảo Liên Thiền tự, Quan Âm thiền tự,… Trước những công trình kỳ vĩ đẹp đẽ trang nghiêm này mới thấy không gì bằng sức mạnh của lòng từ bi, tâm cứu khổ cứu nạn cho chúng sinh của Phật, của Bồ tát. Vì thế, chúng sinh đã tự nguyện xây cất lên những ngôi chùa, những tượng đài Bồ tát Quán Thế Âm, tượng Đức Phật Di Đà như thế.

Giờ này, ngồi bên cửa sổ, tôi dành thời gian nhiều một chút để ngắm phong cảnh bên ngoài: mặt biển xanh trong, những chiếc tàu rẽ sóng xuôi ngược, và bên kia, những hàng xe tấp nập trên tám làn đường, bất giác tôi nhớ về quê mình, nơi có người mẹ hiền “quanh năm vất vả ở mom sông, nuôi đủ chín con với một chồng” và tôi tự nghĩ thế là cái số tôi khi sinh ra cũng ở gần sông gần chợ, đi tu ở chùa cũng ở gần chợ gần sông, bây giờ đến nơi dự hội nghị cũng gần sông gần chợ; phải chăng cái duyên của tôi là phải chứng kiến những cảnh động ấy mà tôi mới ngộ ra để quay về với cái tĩnh chăng? Vâng, trong cái tĩnh lặng ấy tôi đã nhìn thấy rõ tâm mình, và màu hoàng y của các chư Ni, nhất là những vị Ni trưởng của đoàn Việt Nam đã càng gieo thêm vào hồn tôi dấu ấn tuyệt đẹp khó phai với những nụ cười hồn hậu vị tha.

TKN. Đàm Huề