Những ngày con ở chúng

17

  Sau khi kết thúc chương trình học phổ thông, con được Thầy Tổ tạo điều kiện cho học chương trình cao hơn. Vào Bình Dương nơi lạ lẫm và lần đầu tiên con tới, cũng không quen biết ai, chỉ biết chùa Phật Học gần Trường nên Thầy Bổn sư vào xin cho con nhập chúng để thuận tiện cho việc học, vì chương trình học bên ngoài hơi nặng nên Thầy trò ngợ ngợ không biết là Sư Trụ trì có hoan hỷ? Ấy vậy mà Sư đồng ý cho con nương tựa để có nơi vừa học vừa tu.

Bốn năm nhập chúng tại chùa Phật Học với con không phải quá dài nhưng thời gian đó con nhận được rất nhiều ân tình từ Sư Trụ trì cho đến quý Sư chúng nhà. Dẫu biết con học trường ngoài, rồi cùng lúc học hai trường ở Bình Dương và TP.HCM nhưng Sư vẫn cho con ở và tạo mọi điều kiện từ vật chất đến tinh thần. Ngày mới vào Sư dạy: “Việc học ở đây hay dưới Thành phố, Sư không thể quản chặt con được, Thầy Tổ đã tin tưởng cho con đi học, con về đây Sư cũng sẽ tạo điều kiện cho con, nhiệm vụ của con phải làm sao để không đi sai mục đích ban đầu đặt ra là học tốt, tu tốt”. Những lời dạy ấy mãi đến hôm nay con vẫn nhớ. Vì công tác Phật sự nhiều vài hôm Sư mới về chùa một lần, mỗi lần về Sư xem nhà cửa có sạch sẽ không, Sư sợ chúng lo nấu ăn rồi bỏ bê việc học, phải nhờ chúng nhà nấu cho luôn, rồi xuống bếp xem khẩu phần ăn cho Chúng có đủ chất không? Mỗi lần đi xa về có thứ gì lạ, có món gì ngon Sư cũng bảo mang cúng Quá đường để Đại chúng cùng dùng, chúng nhà thế nào Chúng ngoài thế ấy. Những hôm con đi học muộn 10 giờ đêm mới về. Sư Quản chúng cũng đợi cửa chờ con, mọi nhu cầu sinh hoạt Sư đều lo. Học ở thế gian không có nghỉ hè. Sư bảo “Con không nhập Hạ được thì cũng nên tùng hạ để hàng tháng hai kì lui tới Đạo tràng nương nhờ ân đức của quý Ngài mình tiến tu” Có những khi áp lực bởi việc học, lại thêm tánh cứng đầu, con không làm tốt việc chùa được giao. Sư không hề gọi về cho Thầy Tổ chỉ nhắc nhở: “Sư biết là con học nhiều nhưng việc học, tu và công quả phải đồng hành nha con, có phước đức thì con mới đi trọn con đường được”, chắc có lẽ, Sư hiểu bản ngã tuổi trẻ của tụi con cao ngồng nên nói nặng tụi nhỏ chẳng nghe, chỉ có nhắc nhở vậy mà chúng ngoan hơn. Suốt một thời gian khá dài con ở chùa Phật Học chưa một lần con lên thăm viếng Sư, Sư cũng chưa biết gì về con, hôm nay ngồi học con lại nhớ về Sư vì lòng bi mẫn và sự tha thứ cho những lầm lỡ của con, cho con có nơi nương tựa trong những tháng ngày xa thầy tổ, lúc ở Phật Học con không có ấn tượng gì nhiều nhưng con được như ngày hôm nay ngoài Thầy Tổ thì Phật Học là cái nôi chắp cánh cho con vào những ngày đầu con bước vào xã hội.

Con xin tri ân Sư Trụ trì chùa Phật Học cũng như quý Sư chúng nhà luôn thương yêu, chở che. Để ngày ra đi, con vẫn nhớ về ngôi già lam, nơi đó có một vị Sư hiền hòa, mẫu mực. Có những kỷ niệm vui buồn cùng nhau để những lần vấp ngã hay trên đường đạo những lúc chồn chân mỏi gối thì con vẫn mãi nhớ về mái chùa Phật Học.

“Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Chuyện đời muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường”
                                                              Tôn Nữ Hỷ Khương.

Dung Thiền