Những bậc thầy của tôi

286

[:vi]

  Lời vàng ngọc định hình trong tâm trí
Rót âm thanh lắng đọng cả không gian
Vượt thời gian thế giới của ba ngàn
Trong khoảnh khắc bừng lên niềm hỷ lạc.


Khi nghĩ về những bậc thầy của tôi, thật sự khó có thể diễn đạt hết bằng lời, tình thầy trò thì chỉ có thầy và trò mới cảm nhận. Những bậc thầy của tôi không phải là những người thầy đầu tiên đã dạy cho tôi những con chữ, nhưng lại là người đã giúp tôi nhận ra chân tâm của mình, người đã hướng dẫn tôi tu tập để có một cuộc sống hướng thiện hơn. Những bậc thầy ấy đã giúp tôi thấy được cuộc sống này thật nhẹ nhàng và đầy ắp những yêu thương.

Thầy tôi – Ni trưởng thượng Như hạ Ngộ – Phật tử chúng tôi vẫn thường gọi kính trọng và thân thương là “Sư bà của chúng con” và Thầy Phó là Ni trưởng thượng Phước hạ Giác.
Hai Thầy của tôi, những người con của miền quê xứ Quảng, rời quê hương, hai Thầy đã rong ruổi vào Nam để làm bổn phận của những người con gái Như Lai hoằng dương Chánh pháp. Suốt chặng đường dài, hai Thầy đã miệt mài như những cánh chim không mỏi. Tiếp nhận ngôi già lam nhỏ bé, cũ kỹ, mùa mưa tới thì dột tứ bề, Phật tử lúc đó rất ít. Cuộc sống khi ấy rất khó khăn và thiếu thốn, vậy mà mỗi khi ai có việc cần giúp đỡ và thỉnh cầu, hai Thầy đã không quản ngại, bất kể ngày đêm hết lòng lo lắng cho mọi người với tấm lòng bao dung, độ lượng. Thầy đã nhịn ăn, nhịn mặc, kèm cặp các đệ tử cho đến ngày hội đủ các yếu tố để có thể thay mình tiếp tục hoằng pháp độ sinh. Mong ước của hai Thầy là có thể truyền đăng để cho mạng mạch của Phật pháp luôn tuôn chảy. Và ngôi già lam nhỏ bé ấy với công sức của hai Thầy và tín tâm của những người Phật tử đã trở nên ngày một khang trang hơn, Phật tử hội tụ về cũng ngày càng nhiều hơn.

Một vị Hòa thượng Tôn túc đã tặng cho Sư bà (Thầy tôi) bốn câu thơ Pháp hiệu như sau:
Thích chuyển Nữ thân thoát nghiệp trần

Nữ xuân cát ái trí cân phân
Như Như Lai khứ vô trụ xứ
Ngộ ngộ pháp không, không phù vân.

Thật đúng như vậy, mặc dù Sư bà mang thân nữ nhưng tính tình Sư bà rất thẳng thắn, không hề vướng bận hay bi lụy một việc gì, không chấp nhất vào tiền tài, sống một đời thong dong tự tại. Sư bà chuyên nhập thất, trì Chú Đại Bi và niệm Phật A Di Đà, tuy là thời khóa ngoại lệ, nhưng rất miên mật, không hề xao lãng phút giây nào cả, nhìn cuộc đời như bọt nước phù vân. Năm tháng qua đi, tuổi tác đã bào mòn sức khỏe của Sư bà nên mọi việc lớn nhỏ trong chùa đều do Thầy Phó gánh vác.

Ngày tôi được gặp hai Thầy, đó chính là thời điểm đầu tiên quan trọng nhất của người Phật tử, ngày tôi được quy y, trở về nương tựa ba ngôi Tam bảo. Thầy Phó chính là vị Bổn sư truyền giới, đại diện cho Tăng bảo, đã khai sinh huệ mạng cho tôi. Thầy đã dẫn dắt và làm thay đổi tôi một cách sâu sắc nhất. Đối với Phật tử chúng tôi, hình ảnh Thầy với phong thái thanh cao, gần gũi, lúc nào cũng quan tâm đến tất cả mọi người. Thầy luôn tề chỉnh qua cách nói năng, cử chỉ, phục sức. Đó chính là nét đẹp đạo hạnh của người xuất gia luôn giữ gìn oai nghi và giới luật, hình ảnh ấy khác hẳn mọi thứ xô bồ của cuộc sống đời thường.
Được tiếp xúc với Thầy nhiều hơn sau những giờ làm công quả, tôi may mắn được học hỏi ở Người rất nhiều điều. Từ những bài giảng pháp, những câu kinh, những lời dạy của Tổ sư và các bậc Tôn túc cũng được Thầy giảng dạy và chỉ bảo cặn kẽ rất tận tình. Thầy luôn cẩn trọng, đâu ra đó, sống giản dị và cần kiệm. Ngay cả thời gian cũng không để lãng phí phút giây nào, Phật sự thì đa đoan, tưởng chừng như vô cùng tận nhưng Người chưa bỏ một thời công phu nào. Có những hôm, nhìn Thầy tất bật lo việc bên ngoài, vừa về đến chùa chưa kịp dùng cơm lại phải lên ngay chánh điện để kịp thời tụng thời kinh chiều. Nếu có chút thời gian rảnh, Thầy lại đọc kinh sách, viết lách… Chính những hình ảnh đó đã làm cho lòng thương yêu và kính trọng Thầy trong mỗi đệ tử chúng tôi cứ lớn dần lên.

Bao nhiêu năm xuất gia là bấy nhiêu năm miệt mài, suốt chặng đường dài Người đã làm việc không ngơi nghỉ. Thầy tôi là thế đó! Nếu có thể làm được việc gì mang lại lợi ích cho chúng sanh thì Thầy đều không quản ngại. Cứ như một dòng sông mang những giọt nước mát trong lành, như đất mẹ luôn che chở, giúp cho chúng tôi luôn vững chãi và có niềm tin trên con đường tu học.

Daisaku Ikeda, nhà triết học, nhà giáo dục học người Nhật, từng nói: “Có được người Thầy mà mình tôn kính trong cuộc đời là một hạnh phúc, một niềm vui lớn đối với người làm đệ tử. Đạo làm đệ tử của người mà mình tự nguyện theo đó là niềm tự hào trong đời, giữ được trọn đạo này, ta sẽ có vẻ đẹp cao quý của con người… Trong cuộc đời, nếu ta có được những kỷ niệm đối với người Thầy mà mình tôn kính là cuộc đời đẹp, phong phú, con đường hạnh phúc của đời người chính là trân trọng, gìn giữ những kỷ niệm với Thầy, hãnh diện về Thầy và cố gắng thực hiện lý tưởng của Thầy.”

Từ khi trở thành đệ tử của Thầy, được Người dìu dắt thì niềm tin vào Phật pháp của tôi càng thêm vững chắc. Ngoài sự hướng dẫn của Thầy, tôi còn nhận được nhiều sự truyền dạy của các vị Tôn túc, các bậc Thầy cao quý khác qua những bài giảng pháp mà tôi đã tìm đọc, nghe, tham khảo từ các băng đĩa, sách báo, tạp chí, và gần nhất là Đặc san Hoa Đàm. Chính nhờ vào những bài viết của quý Thầy mà tôi đã hiểu và được học hỏi thêm thật nhiều điều bổ ích.

Chính truyền thống Tôn sư trọng đạo đã tạo nên một dòng chảy không ngừng từ thế hệ này đến thế hệ khác. Cũng chính nhờ đó mà tất cả chúng ta lại có được những phút giây lắng đọng tâm tư cùng hướng về những người Thầy, những bậc Ân sư khả kính của mình.
Xin gởi đến những bậc Thầy, những người đã và đang dìu dắt cho con, những vị Thầy dù chỉ thoáng qua hay chưa từng gặp mặt, những lời tri ân tận đáy lòng. Chính nhờ sự dìu dắt đó mà chúng con đã nhận ra sự vô thường trong cuộc sống, được trở về với thực tại đầy ắp những yêu thương, nhờ đó mà chúng con có được cuộc sống yên bình và an lạc.

Trung Sương

[:]