Chủ Nhật, 29 Tháng Năm 2022
NỮ GIỚI Những vị thầy trên dòng sông trí thức

Những vị thầy trên dòng sông trí thức

  Vì sao sáng, trên dòng sông tri thức
Vẫn âm thầm đưa lữ khách sang sông
Lòng mãi vui, luôn chờ đợi ngóng trông
Bao thế hệ đầu xanh đầy mơ ước.

Ở bất cứ thời đại nào cũng vậy, vai trò của người Thầy luôn được xã hội coi trọng, hình ảnh người Thầy đã trở thành mẫu mực, lý tưởng với những tính cách cao đẹp, là tấm gương sáng ngời về đạo đức, khí tiết, học vấn.

Đất nước ta vốn có truyền thống tôn Sư trọng Đạo, từ xưa giáo dục đã được đặt lên hàng đầu qua các giai đoạn lịch sử. Hình ảnh người Thầy luôn được ví như những vì sao sáng trong lịch sử của dân tộc.

Người Thầy tiêu biểu, đáng kính, mẫu mực nhất, từng được Vua ban tặng danh hiệu “Vạn thế Sư biểu.” Đó chính là Thầy Chu Văn An, người đầu tiên có công truyền bá Nho học vào nước ta nổi tiếng với “Thất Trảm Sớ”, dâng lên Vua để chém đầu bảy tên tham quan, nịnh hót, ông được xem là người Thầy của mọi thời đại. Với học vấn uyên bác, nhân cách cao đẹp, là nhà giáo lỗi lạc của Việt Nam, người đã lập nên Quốc Tử Giám, trường Đại học đầu tiên của Việt Nam, học trò theo ông lên đến hàng ngàn người. Thầy đã đào tạo nên nhiều nhân tài cho đất nước như: Phạm Sư Mạnh, Lê Quát…, đã dành trọn đời cho sự nghiệp giáo dục.

Nguyễn Bỉnh Khiêm, là người đầu tiên trong lịch sử Việt Nam có tầm nhìn xa, trông rộng, là bậc kỳ tài của đất nước. Ông đỗ Trạng Nguyên, hết lòng phò Vua giúp nước. Sau khi triều đình suy thoái, ông đã dâng sớ trị tội mười tám tên gian thần nhưng không được Vua chấp thuận. Vì thế ông đã cáo quan về quê để mở trường dạy học, đào tạo nên những nhân tài như: Nguyễn Dữ, Phùng Khắc Khoan…

Lê Quý Đôn, một vị quan, một nhà khoa học lỗi lạc thời Hậu Lê. Từ bé đã nổi tiếng là Thần đồng, ông là một người Thầy tài năng và đức độ, đã để lại một gia tài văn học đồ sộ cho hậu thế. Đó là những bộ sách rất giá trị trong nhiều lĩnh vực khác nhau như: Địa lý, Văn học, Lịch sử.

La Sơn Phu tử – Nguyễn Thiếp, người đã đóng góp rất lớn cho nhà Tây Sơn, ông đã đề ra nhiều cải cách rất lớn về văn hoá, giáo dục. Có công rất lớn trong việc đưa chữ Nôm thành văn tự chính thức của nước ta.

Thời Cận đại có Cụ đồ Nguyễn Đình Chiểu, một người Thầy đáng kính đã dành trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp dạy học, là một chí sĩ yêu nước, ông đã dùng ngòi bút của mình để làm vũ khí chống quân thù:

“Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tào.”

Ông là người khai mở cho dòng văn học yêu nước chống ngoại xâm.
Nguyễn Tất Thành – Thầy giáo, Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu của dân tộc ta. Một nhà giáo đầy tâm huyết, luôn đặt sự nghiệp giáo dục lên hàng đầu. Người luôn kêu gọi mọi người phải học chữ Quốc ngữ, xoá nạn mù chữ cho người dân, lúc nào cũng gửi gắm kỳ vọng vào các thế hệ học sinh.

Khi nói đến Thầy Nguyễn Tất Thành ta cũng không thể nào quên được thầy Võ Nguyên Giáp, người được cả thế giới biết đến như một thiên tài quân sự. Ông là một người Thầy dạy môn lịch sử, đã có những đóng góp rất lớn cho ngành giáo dục.
Ngoài những bậc Thầy đáng kính ấy, chúng ta còn rất nhiều những vị Thầy, những nhà giáo ưu tú khác tiếp nối truyền thống của những người đi trước. Đó là các nhà giáo như: Đặng Thai Mai, Hoàng Xuân Hãn, Văn Như Cương… Những người Thầy dù đã khuất núi nhưng đã để lại ánh sáng cho bao thế hệ học trò.

Người Thầy của ngày hôm nay, tiếp bước tiền nhân trong bầu trời tri thức, vẫn vui sống với nghề bằng cả tấm lòng vị tha, bằng đam mê và sự trưởng thành của các em chính là nguồn động lực vô biên, tiếp thêm sức mạnh để theo đuổi nghề nghiệp. Hình ảnh người Thầy giáo đã trở thành tượng đài bởi sự hy sinh thầm lặng. Trên lớp học là sự truyền trao kiến thức nhưng phía sau cánh cổng nhà trường là những niềm tin, hy vọng, những tình cảm mà Thầy Cô muốn gửi đến học trò của mình. Qua mỗi chặng đường, Thầy không chỉ là người đưa đò mà còn là những người bạn, cùng đồng hành với những học trò của mình, luôn xuất hiện khi trò gặp khó khăn. Dấu ấn ấy luôn in đậm qua từng thế hệ.

“Thầy cô là người lái đò
Con là học trò, là khách sang sông
Mai nầy hiển đạt thành công
Lòng con mãi nhớ đến ông lái đò.”

Mãi mãi khắc ghi hình ảnh những người Thầy, những vì sao trên bầu trời tri thức. Người lái đò thầm lặng trên những dòng sông luôn là hình ảnh sáng nhất, đẹp nhất. Muôn đời vẫn thế, những dòng sông luôn ở lại, bến đò còn đó, vẫn đợi chờ và người chèo đò vẫn âm thầm đưa khách sang sông. Người Thầy cũng vậy, ngày ngày vẫn lặng lẽ với công việc của mình, vẫn âm thầm dạy dỗ bao thế hệ học trò, truyền trao bao tri thức và bài học làm người để làm hành trang đi vào cuộc sống. Thật bình dị nhưng đã trở thành nét đẹp tiêu biểu muôn đời cho chúng ta tôn kính.

Trung Sương

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!